Dark Light

mang về nhà, về sau chim không cần Leave a comment

uông này… Phạm Ngô chỉ m 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k ột ngón tay về phía Sơn Hà Chung, ngữ khí không cho phép nghi ngờ nói: – Phải lưu lại. Sơn Hà Chung quá mức nguy hiểm. Mấy vị Thánh Tôn bọn họ không thể thu phục nó, một khi rơi vào trên tay người ngoài, đối với bọn họ cũng là một sự uy hiếp. Không thấy Dương Khai dựa vào Đế Tôn nhất tầng cảnh tu vi đã trấn áp Thạch Hỏa đấy sao? Nếu là tới một Đế Tôn tam tầng cảnh cường giả, dựa vào Sơn Hà Chung chẳng phải là có thể trấn áp cả bốn người bọn họ? Cho nên bất kể như thế nào, thứ này cũng phải lưu lại, bọn họ không thể thu phục, người khác cũng đừng nghĩ vận dụng. Dương Khai trợn to tròng mắt, cắn răng hỏi: – Yêu cầu này của đại nhân không khỏi quá bá đạo chứ? Phạm Ngô hừ lạnh đáp: – Bọn ngươi tự tiện xông vào Huyết Môn cấm địa, vốn là tử tội. Bổn tọa có thể mở lưới một mặt tha cho các ngươi khỏi chết, ngươi nên cảm nhận được may mắn, không phải do ngươi cò kè mặc cả! Loan Phượng cũng nói theo: – Bí bảo dù sao cũng là vật ngoài thân, để lại nó đổi tánh mạng của mười mấy người các ngươi, tiểu bằng hữu ngươi cảm thấy không có lời sao? Thương Cẩu cũng mỉm cười, nói: – Huống chi, chuông này vốn là vật của Cổ Địa, giờ này coi như là vật quy nguyên chủ. – Là đạo lý này! Phạm Ngô hơi gật đầu. Dương Khai một miệng răng đều nhanh cắn nát. Sơn Hà Chung có uy lực mạnh bao nhiêu, không có người nào rõ ràng hơn so với hắn. Hồng hoang dị bảo này là hắn tìm với thời gian hơn một năm, cực khổ thu phục trong Toái Tinh Hải. Lúc này nếu giao ra ngoài, sẽ là uổng phí thời gian một năm đó của mình, còn đánh mất một thủ đoạn sát thủ giản, làm sao thua thiệt vậy chứ. Nhưng Loan Phượng nói cũng không sai, bí bảo dù sao cũng là vật ngoài thân, so với tánh mạng của mình và tương lai của Thạch Linh nhất tộc thật không coi là gì. Mấu chốt nhất chính là… hắn hiện tại cánh tay ngắt bất quá đùi, nếu không đáp ứng, Thạch Hỏa dĩ nhiên không thể thoát vây. Chính hắn cũng dữ nhiều lành ít, Thạch Linh nhất tộc tiền đồ chịu không nổi. – Được! Dương Khai chợt quát một tiếng, tràn đầy không cam lòng: – Sơn Hà Chung ta có thể để lại, coi như giao cho các ngươi bảo quản. Tuy nhiên sớm muộn gì có một ngày, bổn thiếu sẽ đích thân tới thu hồi nó. Thương Cẩu cười giễu cợt một tiếng, khinh thường nói: – Khoác lác! Lão ta không phủ nhận, tư chất của Dương Khai quả thật không tầm thường, tấn thăng Đế Tôn tam tầng cảnh cũng có hy vọng rất lớn. Nhưng nếu nói có thể thu hồi Sơn Hà Chung ở trên tay bọn họ, e rằng phải trở thành Đại Đế mới có tư cách này. Phạm Ngô cũng lắc đầu mỉm cười, hiển nhiên không để trong lòng lời nói của Dương Khai, mở miệng nói: – Nếu đáp ứng thì lập tức giải trừ thần hồn lạc ấn của ngươi trên chiếc chuông này đi. Ngươi cũng đừng nghĩ làm trò quỷ quái gì, bổn tọa sẽ đích thân kiểm tra, nếu có phát hiện nửa điểm không ổn, đừng trách bổn tọa xuất thủ không lưu tình. – Đại nhân ngươi nói đùa gì chứ! Dương Khai quát to một tiếng: – Ta bây giờ giải trừ lạc ấn, Thạch Hỏa chẳng phải là muốn ra tìm ta liều mạng ư? Loan Phượng mỉm cười, nói: – Ngươi trái lại cũng cẩn thận. Yên tâm đi, có bọn ta ở đây, Thạch Hỏa sẽ không làm gì với ngươi đâu. Dương Khai lắc đầu nói: – Ta không tin, trừ phi ngươi bảo lão ta thề. Mấy người Phạm Ngô nhất thời sắc mặt trầm xuống, âm thầm cảm thấy Dương Khai rất không biết điều. Thân phận của mấy người bọn họ đặt ở đây, nói cũng đã nói đến phân thượng này, tiểu tử này lại còn từ chối tới từ chối lui, đích thực khiến người ta nổi giận. Bên trong Sơn Hà Chung cũng truyền đến tiếng gầm lên của Thạch Hỏa: – Tiểu tử càn rỡ, ngươi có tư cách gì bảo bổn tọa thề! Dương Khai trầm mặt, nói: – Nếu không có lòng bất chính, phát lời thề thì đã sao, chớ không phải là Thạch Hỏa đại nhân thật tính toán vừa ra tới liền tìm ta liều mạng sao? Nếu là như thế, vậy đại nhân liền chuẩn bị một mực bị trấn áp bên trong đi. Mạng của tiểu tử thấp hèn, đổi ngươi bị trấn áp cả đời cũng không thua thiệt. ——oOo—— Chương 2594: Lật lọng Nguồn: EbookTruyen.Net – Tức chết bổn tọa! Thạch Hỏa bên trong Sơn Hà Chung rống giận không ngừng, rung Sơn Hà Chung vang lên vù vù: – Tiểu tử ngươi chớ để bổn tọa thoát vây, nếu không người thứ nhất

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.