Dark Light

mang nói:“Bệ hạ là ngôi cửu ngũ chi tôn, Leave a comment

ược hắn? Sắc mặt Khúc Tran 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k h rất khó coi. Mạc Tiếu Sinh chầm chậm lắc đầu, thất hồn lạc phách: – Minh chủ ngài không hiểu chỗ khó chơi của người tu luyện lực lượng không gian, lão hủ hiểu… Lần này giết hắn không xong, sau này chúng ta không còn cơ hội nữa. Khúc Tranh nhăn chặt chân mày. Hồi tưởng lại lời uy hiếp của Dương Khai trước khi đi, trong lòng hắn cũng thấp thỏm không thôi. Lăng Tiêu Tông hiện giờ ở sâu trong Lưu Viêm Sa Địa, không ai xâm phạm được, bản thân Dương Khai khó chơi như thế, còn có thể xé rách không gian bỏ chạy, lần này đắc tội hắn, những ngày sau sẽ không còn yên bình! – Bạch lão, ngài xem… Phương Bằng quay sang hỏi lão già tóc hoa râm vẫn im lặng đứng bên cạnh, vẻ mặt mong chờ. Lúc này khí tức của lão già cũng suy sụp, có lẽ vận dụng bí bảo hạt châu này làm hắn trả giá đắt, nghe vậy liền hừ lạnh: – Ngay cả Tịch Diệt Lôi Châu cũng không thể giữ hắn lại, lão hủ không thể xử lý được chuyện này, lão hủ phải về bẩm báo môn chủ, giao cho lão nhân gia quyết định. Cáo từ! Nói xong, lão ta mặc kệ những người khác nghĩ gì, tế ra Tinh Toa trực tiếp chạy đi xa. Phương Bằng không kịp nói một câu giữ lại, đành ảo não nhìn về phía lão ta biến mất, hồi lâu sau mới căm hận mắng một tiếng. Lần này sở dĩ hắn cùng Khúc Tranh lại đắc tội Dương Khai, đơn giản là vì mệnh lệnh của Tinh Đế Sơn, vì thế tổn thất thảm thiết, nhưng không ngờ đến thời điểm này, người ta lại mặc kệ. Vậy là sao? Qua sông dỡ cầu hay là hết thỏ thịt chó? Không có được một chút lợi lộc gì, vô duyên vô cớ chọc tới kẻ địch khó chơi, Phương Bằng tức giận hộc máu. Nhưng mà nghĩ tới Khúc Tranh, tâm tình của hắn lại tốt hơn, dù lần này Lôi Đài Tông cũng có tổn thất, nhưng nói thế nào, Phương Thiên Trọng không sao, không giống Chiến Thiên Minh, ngay cả thiếu minh chủ Khúc Trường Phong cũng chết thảm ở đây. – Khúc huynh, chuyện đến giờ, Phương mỗ cũng cáo từ. Phương Bằng ho khẽ nói. – Phương huynh muốn chạy như vậy sao? Khúc Tranh nhướng mắt, âm trầm nói. Phương Bằng cười khan: – Khúc huynh cũng nghe trước khi đi, tiểu tử kia đã nói gì, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua chuyện hôm nay, Phương mỗ phải về sớm an bài một phen, lại bế quan mấy chục năm, cho dù tiểu tử kia lợi hại hơn nữa, cũng không đến mức đánh tới tổng đà Lôi Đài Tông ta chứ. Khúc huynh, ta khuyên huynh cũng trở về an bài, hạ lệnh môn hạ đệ tử không có chuyện gì thì tạm thời đừng ra ngoài, miễn cho bị hắn đánh lén, đợi qua sóng gió rồi tính sau. – Lá gan Phương huynh chỉ bé như vậy? Bị người ta dọa một cái liền làm rùa rụt đầu? Khúc Tranh khinh bỉ. – Lời này… Phương Bằng bĩu môi. – Phương mỗ chỉ là lấy sở trường né khuyết điểm, nếu hắn bị Tinh Đế Sơn xử lý, ta không muốn tốn sức nữa. – Hừ! Thù giết con chưa báo, lão phu thề không làm người! Phương huynh muốn làm rùa rụt đầu thì được, lão phu cùng hắn không đội trời chung, nếu hắn thật dám đến tổng đà ta, lão phu nhất định cho hắn có đi không về! Khúc Tranh quát, sắc mặt dữ tợn. – Vậy chúc Khúc huynh sớm thoại nguyện, mã đáo thành công! Phương Bằng chắp tay, sau đó vung tay dẫn người Lôi Đài Tông rời đi. – Đám chuột nhắt! Khúc Tranh nhìn phía Phương Bằng biến mất, khinh bỉ một tiếng, nhưng ánh mắt của hắn lại chuyển sang đau buồn, nhìn ra xa, đau lòng nói: – Mang theo thi thể thiếu minh chủ, chúng ta trở về! – Rõ! Lập tức có người đi lên, ôm lấy thi thể mất đầu của Khúc Trường Phong, hóa thành ánh sáng chạy theo sau Khúc Tranh, dần dần đi xa. ——oOo—— Chương 1505: Trị thương. Nguồn: EbookTruyen.Net Khoảng cách vạn dặm so với di chỉ tông môn thượng cổ, có một ngọn núi hoang, linh khí mỏng manh, ngay cả cỏ cây cũng không bao nhiêu, nhìn rất thê lương. Chỗ như thế, hiếm có võ giả đặt chân, bởi vì nơi này không có thiên tài địa bảo, cũng không có thứ gì giá trị, tự nhiên không thu hút được người nào đến thăm dò. Dãy núi không lớn, kéo dài mười mấy dặm, gần giống Long Huyệt Sơn ngày xưa, cảnh sắc cùng linh khí còn không bằng. Một đoàn ánh sáng bay nhanh tới, lúc ngang qua núi hoang này, ánh sáng bỗng vòng lại, trực tiếp giáng xuống, xong vào một cái hang động tự nhiên ở sườn núi. Ánh sáng tán đi, lộ ra ba bóng người. Mỗi người đều rất t

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.