Dark Light

liền cũng đến góp vui.——oOo—— Leave a comment

uống đất. Nam nhân áo trắ 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k ng thế mới bị dọa, hắn căn bản không ngờ trên U Ám Tinh còn có nhân vật khủng bố đến vậy, lúc trước hắn từng giao thủ với Diệp Tích Quân được đồn là đệ nhất cường giả U Ám Tinh, cảm thấy đối thủ chỉ có thế thôi. Nhưng bây giờ đột ngột xuất hiện người thanh niên này, lại còn mạnh hơn Diệp Tích Quân không chỉ một bậc, mình hoàn toàn không phải đối thủ. Nhìn thấy đối phương lại chém tới, nam nhân áo trắng cũng không để ý được thể diện gì, vội vàng lăn lộn, tránh né một đòn này, đồng thời thuận thế nhặt lấy cánh tay đứt, đứng lên vội vàng lùi lại. Cách xa Dương Khai trăm trượng, hắn mới vẫn còn sợ hãi dừng bước, đặt cánh tay đứt lên vết thương, sắc mặt âm trầm nhìn lại. Cánh tay bị Dương Khai dùng Long Cốt Kiếm chém rụng mọc ra rất nhiều rễ thịt, ngọ nguậy một hồi, liền nối liền lại như cũ. Nam nhân áo trắng đang làm những chuyện này, Dương Khai chỉ lạnh nhạt nhìn, không có ngăn cản, chờ hắn nối xong cánh tay, Dương Khai mới mỉm cười: – Có phải chúng ta đã gặp qua ở đâu? Nghe hắn nói vậy, nam nhân áo trắng cũng nhíu mày, sau đó bừng tỉnh, chỉ vào Dương Khai, không thể tin nổi quát: – Là ngươi, chính là ngươi! – Chúng ta quả nhiên đã gặp qua! Dương Khai cười khẽ. – Ở trong Thi huyệt, ta nhớ là ngươi! Vừa nhìn qua nam nhân áo trắng này, Dương Khai đã cảm thấy quen mắt, hiện tại cuối cùng nhớ ra, lúc đó hắn cùng Dương Viêm xâm nhập Thi huyệt nằm phía dưới Táng Hùng Cốc, đã từng đối mặt nam nhân này, đối phương còn ra tay công kích hắn. Khi đó nam nhân này chính là cường giả Thi tướng, ra tay một chiêu làm Dương Khai nghe tiếng bỏ chạy. Đã nhiều năm qua, thực lực của hắn rõ ràng đã tăng lên không ít. – Ta cũng nhớ ra ngươi! Nam nhân áo trắng cười dữ tợn: – Là ngươi lẻn vào Thi huyệt, trộm đi rất nhiều thứ, nhưng mà bổn hộ pháp lại còn phải cám ơn ngươi! – Cám ơn ta cái gì? Dương Khai cau mày. – Cám ơn ngươi lấy đi Thái Dương Chân Tinh đó! Nếu không phải ngươi, bổn hộ pháp đã không có thành tựu hôm nay! Nam nhân áo trắng cười ha ha. – Có liên quan gì tới Thái Dương Chân Tinh? Dương Khai không hiểu. – Nói ngươi cũng không hiểu! Nam nhân áo trắng cười lạnh. – Bổn hộ pháp là Thi Linh Giáo, Thi tướng áo trắng Khang Phi Nhiêu. Tiểu tử, nói ra tên của ngươi! – Thi tướng áo trắng… Dương Khai nhướng mày. – Có phải còn có Thi tướng áo đỏ, Thi tướng áo xanh gì khác? Hắn nhớ tới ở trong Thi huyệt còn gặp mấy Thi tướng ăn mặc khác nhau. – Không sai! Khang Phi Nhiêu cũng không phủ nhận. – Tiểu tử, Thi Linh Giáo ta sớm muộn gì cũng sẽ nhất thống U Ám Tinh, ngươi trẻ tuổi tu vi không kém, không bằng đầu phục Thi Linh Giáo ta? Bổn hộ pháp nhất định sẽ bẩm báo giáo chủ, cho ngươi làm chấp sự! – Không có hứng thú! Dương Khai bĩu môi. – Tiểu tử đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, bổn hộ pháp nổi lòng yêu tài, ngươi nghĩ rằng ta không làm gì được ngươi hay sao? – Ngươi làm được sao? Dương Khai cười khẽ. Vừa nói thế, sắc mặt Khang Phi Nhiêu đại biến, bởi vì hắn bỗng phát hiện Dương Khai còn cách xa trăm trượng, không biết dùng cách gì lại nháy mắt đến trước mặt, vung tay lên, một cái khe nứt không gian thật lớn hình thành, như lưỡi dao khổng lồ chém về phía mình! – Lực lượng không gian! Sắc mặt vốn trắng bệch của Khang Phi Nhiêu càng thêm không còn màu máu, hắn mới nhớ ra, ngày đó sở dĩ Dương Khai có thể bình yên trốn thoát khỏi Thi huyệt, chính là dựa vào lực lượng không gian. Mà hôm nay hắn thi triển thủ đoạn này, có thể thấy trình độ lực lượng không gian của hắn cao siêu cỡ nào. Cảm giác dựng tóc gáy trào ra, Khang Phi Nhiêu vội vàng lùi lại, khó khăn lắm mới tránh được khe nứt không gian cắn nuốt. Dương Khai như toát ra một tia ảo não, nhưng nhanh chóng mỉm cười gian giảo. Khang Phi Nhiêu theo bản năng phát hiện không ổn, nhưng rốt cuộc là chỗ nào thì không nói được, đang lúc khó hiểu, sau lưng truyền tới lực lượng mạnh mẽ, cảm giác như có ngọn núi khổng lồ đụng mạnh vào lưng, trong người vang lên tiếng vô số xương cốt vỡ nát. Bị trúng đòn nặng, Khang Phi Nhiêu há miệng phun ra máu xanh lục, khí thế cũng suy sụp, theo quán tính ngã về phía Dương Khai. Hắn cố gắng quay đầu, muốn xem là ai có thể im hơi

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.