Dark Light

hung.Hoàng Phủ Kha cái miệng nhỏ nhắn Leave a comment

ương, mới ra ngoài thời gi 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k an mấy ngày ngắn ngủi, đã bị thế giới này làm ô nhiễm rồi! Trong lúc nhất thời hắn chỉ cảm thấy đau đớn thay cho tâm tính thiện lương của nàng! Bên kia, hai người Tiêu Bạch Y, Mộ Dung Hiểu Hiểu đều nhắm mắt lại, giống như người mù mò mẫm trong ảo trận. Nhìn bọn họ dường như không quan tâm tới phương hướng, thật ra cũng đang từng chút từng chút đi ra ngoài, cũng không biết rốt cuộc hai người này là như thế nào làm được. – Ảo trận thôi sao? Nực cười! Ở trước mặt lực lượng tuyệt đối, cái gì đều là cặn bã! La Nguyên một mực vâng chịu chân lý sức mạnh là trên hết. Mặc dù rơi vào trong ảo trận này, hắn cũng không nao núng chút nào, thúc giục nguyên lực, thi triển tuyệt chiêu đánh mạnh ra bốn phía. Thế nhưng công kích đủ để cho các võ giả Đạo Nguyên Cảnh đều tan xương nát thịt kia, sau khi đánh ra bốn phía đều giống như đá chìm đáy biển ngay cả một gợn sóng đều không có. Ảo trận này mặc dù là Cung Văn Sơn lợi dụng trận bài trong khoảng thời gian ngắn hấp tấp bố trí ra, nhưng sao có thể bị người tùy tiện dùng bạo lực là phá giải? Cung gia chính là chuyên gia trận pháp, trước khi Cung Văn Sơn bố trí ảo trận này, cũng sớm đã suy tính thêm vào chiến lực của người như La Nguyên, bảo đảm cho dù bọn họ dùng sức mạnh phá giải, cũng không phải trong lúc nhất thời có thể hoàn thành. Phản ứng của các cường giả đỉnh cao này, trên cơ bản cũng là phản ứng của các võ giả Đạo Nguyên Cảnh khác rơi vào ảo trận. Hiểu sơ trận pháp, thì sẽ thử tìm mắt trận, phá giải trận này. Không hiểu trận pháp, dĩ nhiên là chỉ có thể dùng sức mạnh phá hủy. Mà giống như Dương Khai, Lam Huân như vậy, mượn lực lượng đặc thù tìm điểm yếu của trận pháp, dĩ nhiên là có thể nhẹ nhàng vượt qua ảo trận. Sau khi tốn thời gian không tới cạn một chung trà, Dương Khai đã vượt qua ảo trận, tầm nhìn trước mắt một lần nữa vặn vẹo biến ảo, trời xanh mây trắng kia lập tức biến mất không thấy, thay vào đó chính là một lối đi xanh đen sâu thẳm. Dương Khai lập tức thu lại Diệt Thế Ma Nhãn, dưới chân bước một bước, liền đi tới cuối lối đi kia. Nhìn về phía trước, Dương Khai không khỏi nhíu mày: – Nhiều đường rẽ như vậy ư? Ở trước mắt hắn, lối đi xuất hiện ít nhất mười mấy ngã rẽ. Mỗi đường rẽ đều không nhìn thấy rõ tình huống bên trong như thế nào, mỗi đường đều làm cho người ta cảm giác rợn cả tóc gáy, tựa hồ đều không có đường về… ——oOo—— Chương 2159: Tuế Nguyệt Quả Nguồn: EbookTruyen.Net Nhiều đường như thế, rõ ràng có an toàn có nguy hiểm, chỉ là nhất thời Dương Khai không biết chọn thế nào, đành cắn răng chọn đại một cái chui vào. Hắn vừa biến mất, Lam Huân cùng Tiêu Thần cũng đi ra khỏi ảo trận, vừa lúc nhìn thấy bóng lưng Dương Khai. – Hả… Ánh mát Lam Huân lóe lên. – Còn nhanh hơn cả ta? – Cái gì? Tiêu Thần ở đằng sau Lam Huân, không thấy phía trước, khó hiểu hỏi. – Không có gì. Lam Huân lắc đầu, quay người nhìn lại, phát hiện hai người chỉ cách cửa vào mới có 10 bước chân, xung quanh một mảnh trống rỗng, không có dấu vết của người khác. Nàng biết rõ sự lợi hại của ảo trận này, cũng lười để ý sống chết của người khác, nói: – Tiếp tục đi! Sau đó, hai người đến trước ngã rẽ, Lam Huân cố ý chọn một đường khác với Dương Khai mà đi. Nơi này dù nhiều ngã rẽ, nhưng không tối tăm, xung quanh có đá phát sáng chiếu rọi. Dương Khai thả ra thần niệm mở rộng 20 trượng quanh người, vừa cảm giác nguy hiểm, vừa lần mò đi tới. Đi một hồi, Dương Khai bỗng toát vẻ mặt cổ quái, nghiêng tai lắng nghe, đằng trước có tiếng đánh nhau, còn có mùi máu tanh lan ra. Trong lòng cả kinh, vội thu hồi thần niệm, nín thở ngưng thần, từ từ đi tới. Một lát sau, hắn đến bên ngoài một gian đại điện trống rỗng, diện tích dù nhỏ hơn cái ban đầu mọi người đi vào, nhưng cũng không nhỏ. Nhìn qua là thấy rõ tình hình trong đại điện, không có nhiều chỗ kỳ lạ, chỉ ở giữa có một hồ sâu hơn 4-5 trượng, không biết ban đầu chứa gì, hiện tại đã trống rỗng. Còn ở bên trái đại điện này, có một cái bàn dài, đặt 2 trái linh quả. Linh quả này đã đặt ở đây bao nhiêu năm tháng, nhưng nhìn vẫn tươi như mới, còn tỏa ra mùi hương thơm lừng, linh quả không lớn, cỡ chừng nắm tay, nhìn như hai trái đ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.