Dark Light

hơn phân nửa đều là kẻ biết dùng mưu Leave a comment

uy hiểm tính mạng, không k 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k hỏi thở ra, nhưng nhìn về phía lão già ra tay đều vô cùng căm giận, nhưng không dám nói gì. – Cái trò gì thế này… Dương Khai thần sắc cổ quái mà nhìn. Hắn không ngờ, mình mới ra khỏi Cổ Địa, liền đụng mặt một trò hay thế này, hơn nữa trò hay này hình như còn có phần của hắn. Tề Hải cùng lão già họ Vũ không nói nhiều, nhưng Dương Khai cũng không ngốc, tự nhiên nhìn ra dấu vết. ——oOo—— Chương 2610: Đảm bảo cho ngươi làm trưởng lão Nguồn: EbookTruyen.Net Ánh mắt quét qua trăm người, Dương Khai nhếch miệng cười, nói: – Hoàng Tuyền Tông à…. đúng là âm hồn không tan. Trong trăm người này, có mười mấy người khí tức âm hàn, bao gồm cả lão già họ Vũ cùng người ra tay với Tề Hải, đều là tu luyện công pháp âm tà. Khí tức những người này làm Dương Khai cảm giác không khác mấy Doãn Nhạc Sinh và Hoa Phi Trần. Như vậy, đã chỉ ra được thân phận mười mấy người này. Ở Đông Vực, ngoài người Hoàng Tuyền Tông ra, chỉ sợ không còn nhà khác. Ngoài mười mấy người Hoàng Tuyền Tông, thực lực những người còn lại cao thấp không đều, lúc này đều vô cùng quan tâm nhìn Tề Hải, hẳn là người Tề Thiên Bảo. Ánh mắt Dương Khai nhanh chóng dừng lại trên một lão giả khác, nhíu mày: “Ban lão? Sao ngươi cũng ở đây! Lão giả này là người dẫn dường cho hắn và Nhược Tích vào Cổ Địa, Ban lão. Nghe lời Dương Khai hỏi, Ban lão cười khổ: – Bọn họ muốn vào Cổ Địa… người ta là dao thớt, ta là thịt cá… Một câu này, nói rõ bất đắc dĩ trong lòng. – Lão già kia câm miệng! Một lập tức Hoàng Tuyền Tông bên cạnh Ban lão liền trừng mắt, Ban lão biến sắc, quả thật không dám nói tiếp, nhưng âm thầm truyền âm: “Tiểu ca mau đi, những người Hoàng Tuyền Tông này cố ý tới tìm ngươi.” Nào biết lão vừa nói xong, đệ tử Hoàng Tuyền Tông kia liền quát lớn: – Lão già này còn dám lén truyền âm, muốn chết! Dứt lời, một chưởng đánh về phía Ban lão. Ban lão chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, dù truyền âm bí ẩn, nhưng tạo ra dao động nguyên lực nào che giấu được đệ tử Hoàng Tuyền Tông là Đạo Nguyên tam tầng cảnh? Nhìn lão già này rượu mời không uống cứ muốn uống rượu phạt, đệ tử Hoàng Tuyền Tông này lập tức muốn dạy dỗ một phen. Dù sao người mà phó tông chủ đại nhân muốn tìm đã chủ động hiện thân, tự nhiên không cần vào Cổ Địa nữa, nếu đã thế, vậy có hay không người dẫn đường đã không còn cần thiết, đánh chết cũng chẳng sao. Một chưởng này không hề nương tình, tiếng gió rít gào, sắc mặt Ban lão trắng bệch. Thấy một chưởng này sắp đánh vào người Ban lão, đối diện lại vươn ra một chưởng, quỷ dị đón đỡ. – Kẻ nào! Đệ tử Hoàng Tuyền Tông này kinh hãi, chưa kịp nhìn rõ mặt mũi là ai, hai chưởng đã đụng vào nhau. Lực lượng như biển gầm đánh tới, đệ tử Hoàng Tuyền Tông này cảm nhận được lực lượng đó nghiền nát phòng ngự của mình, một đường xông vào thân thể, tàn phá lung tung. Phụt…. Phun ra ngụm máu, đệ tử Hoàng Tuyền Tông này văng ra sau, lăn mấy vòng dưới đất. Đến khi đứng dậy, vừa tra xét, mặt mày như tro tàn, tuyệt vọng nói: – Kinh mạch của ta… kinh mạch của ta đã bị hủy! Hắn ngẩng đầu gào thét điên dài, đến lúc này mới thấy rõ, kẻ ra tay chính là người tên Dương Khai kia, liền nghiến răng: – Ngươi đúng là độc ác! Dương Khai cứu Ban lão, đem theo hắn trở về chỗ cũ, nhàn nhạt nhìn đệ tử Hoàng Tuyền Tông kia, nói: – Tiểu tử, người lớn trong nhà không có dạy ngươi, làm người phải biết kính già yêu trẻ hay sao? Phẩm đức này cũng không có, phế kinh mạch của ngươi chỉ là phạt nhẹ cảnh cáo, sau này gặp người già, không được vô lễ như thế nữa. Đệ tử Hoàng Tuyền Tông này vốn đã dau đớn muốn chết, giờ nghe Dương Khai dạy bảo như thế, không nhịn được phun máu,quay sang lão già họ Vũ: – Phó tông chủ đại nhân, kinh mạch của đệ tử bị hủy, ngài phải làm chủ cho đệ tử! Lão già họ Vũ hừ lạnh: – Mất mặt xấu hổ, cút đi! Đệ tử này ngẩn ngơ, không thể ngờ phó tông chủ đại nhân lại không để ý tình nghĩa như vậy, chẳng những không giúp mình lại còn mắng chửi, chợt cảm thấy không thiết sống nữa, lửa giận công tâm liền mắt trợn trắng ngất đi. Lão già họ Vũ lạnh lùng nhìn Dương Khai, hừ khẽ nói: – Đế Tôn nhất tầng cảnh, tu vi cũng không kém! Dương Khai nhe răng cười với l

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.