Dark Light

hỏi hắn.”Tô Mạt cảm thấy căng thẳng, Leave a comment

ưu Ly Sơn của người ta, Dư 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k ơng Khai cũng không biết Lưu Ly Môn bên kia sau đó có phát hiện ra hay không, có lẽ có thể thăm dò thông qua cô ta. Nghĩ tới điều này Dương Khai đứng dậy mở miệng nói: – Để ta qua xem. Vừa nói hắn vừa đi ra ngoài. Không bao lâu sau hắn liền đi tới phía trước đại trận Long Huyệt Sơn. Dương Khai lấy ra lệnh bài rót thánh nguyên vào đó, từ trong lệnh bài bắn ra một tia sáng đen, đại trận bế phong Long Huyệt Sơn lập tức tách ra một con đường nối thẳng ra ngoài. Dương Khai chưa bước mấy bước đã nghe bên ngoài truyền tới tiếng nói chuyện huyên náo, trong lòng hắn không khỏi hồ nghi, chẳng lẽ Đại Diên không chỉ tới một mình? Đợi nghe rõ bên ngoài những người kia nói gì sắc mặt hắn không khỏi trầm xuống, bước chân cũng nhanh hơn. Thời khắc này ở ngoài đại trận Long Huyệt Sơn, Đại Diên lẳng lặng đứng ở đó. Nếu như chỉ nhìn bóng lưng của cô ta thì bất kỳ ai cũng sẽ nghĩ cô ta là một mỹ nhân tuyệt thế, bóng lưng uyển chuyển kia như lộ ra một ma lực, có thể hấp dẫn thần hồn của người khác làm nó không khỏi trầm luân trong đó, không ai có thể tự kiềm chế được. Nhưng nếu như nhìn trước mặt thì không ai có thể nghĩ tới chữ “đẹp”. Đại Diên vẫn giống trước kia, sắc mặt đen vàng vọt, khuôn mặt ngựa dài, bộ dạng xấu xí, cũng không dùng khăn che mặt mà cứ để bộ mặt đó lọt vào mắt người khác không chút xấu hổ. Bên cạnh Đại Diên còn có mười mấy người quần áo giống nhau, tu vi cảnh giới đủ loại đang chỉ trỏ vào cô ta, không ít người bĩu môi tỏ vẻ chán ghét không chút kiêng kị. Các cô ấy cũng không được coi là có tư sắc, chỉ là so sánh với gương mặt của Đại Diên thì ai cũng là mỹ nhân, tự nhiên cũng có một cảm giác vượt trội. – Này, tiểu gia đang nói chuyện với ngươi đấy, ngươi bị câm đấy à? Một người trong đám người đó đi lên hướng về phía Đại Diên nói lớn. Đại Diên nghiêng đầu lạnh nhạt nhìn người này không hề có ý muốn đáp trả. Thái độ bàng quan này lập tức làm người kia vô cùng tức giận cười lạnh nói: – Nữ nhân xấu xí, đã nể mặt còn không biết xấu hổ. Đừng tưởng ngươi là nữ nhân ta sẽ không dám động thủ. Tuy là bộ dạng ngươi khó coi nhưng dù gì cũng là nữ tử ta mới nể mặt, cũng không nên rượu mời không uống muốn uống rượu phạt. Đôi mi thanh tú của Đại Diên khẽ nhíu, mặt lộ vẻ chán ghét rồi lại khôi phục như lúc ban đầu. Nếu là trước kia nghe được những lời này hẳn Đại Diên sẽ không kìm chế được mà vung tay. Trước kia dung mạo của cô hoàn toàn ngược lại. Nhưng hôm nay, sau khi được Dương Khai trừ độc, dung mạo cô đã sớm khôi phục như lúc đầu, gương mặt hiện tại chỉ là nguỵ trang thôi cho nên dù đối phương nói khó nghe cô cũng không để ý. – Hải sư huynh, đừng nhiều lời với cô ta, cứ bắt giữ đi, nhìn cô ta tới đây tìm người chắc hẳn là có quan hệ với người ở bên trong. Chúng ta ở đây chờ đợi nhiều ngày mà chủ nhân chốn này còn không lộ diện, chắc hẳn cũng chẳng coi chúng ta ra gì đâu. Một người trong đám người kia không kiên nhẫn nói, bộ mặt nhao nhao như muốn thử. – Ồ, ta phải coi ai ra gì đây? Một giọng nói mỉa mai cất lên từ Long Huyệt Sơn. Khi nói chuyện, trước mắt như nứt ra một khe hở, từ bên trong khe hở từ từ lộ ra thân ảnh một thanh niên. – Dương Khai. Đại Diên sắc mặt vui mừng bước nhanh lên tiếp đón. – Đại Diên cô nương. Dương Khai hướng về phía cô khẽ gật đầu, lại đưa mắt quét qua đám người đang đứng phía ngoài thản nhiên nói: – Những người này đi chung với cô nương sao? Đại Diên chậm rãi lắc đầu nhẹ giọng nói: – Bọn họ là người của Hải Tâm Môn. – Hải Tâm Môn? Chưa từng nghe qua. Dương Khai bĩu môi. Tuy rằng hắn cho tới hôm nay chưa coi là hiểu rõ các thế lực mạnh yếu cùng sự phân bổ của họ trên U Ám Tinh, nhưng tối thiểu đều đã nghe thấy những thế lực tương đối lớn. Hải Tâm Môn này đúng là hắn chưa từng nghe qua, bởi vậy có thể thấy được thế lực này cũng chẳng lớn là bao. Vẫn là Đại Diên biết nhiều, bằng không cũng không thể nhận ra xuất thân của đám người qua phục sức của bọn họ, cô thấp giọng nói: – Là thế lực trên Vô Ưu Hải, huynh chưa từng nghe qua cũng rất bình thường. – Thì ra là vậy. Dương Khai hiểu, Vô Ưu Hải cách nơi này rất xa, nếu không phải Đế Uyển xuất thế bọn họ chắc sẽ không đến chỗ này. – Ngươ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.