Dark Light

Hoàng Phủ Quyết không sai biệt lắm, cơ Leave a comment

uyết Nguyệt? Nàng là người 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k kế nhiệm được thương hội điều động nội bộ. Chọc giận nàng, không ai không sợ. Thần Đồ khóc tang nói: – Dương huynh, mau theo ta ra ngoài, không biết tiểu tử này nổi điên cái gì. Từ nhỏ đến lớn, hắn đến hành cung của ta không quá 3 lượt, lần này cố tình muốn đến. Ngươi yên tâm, mặc kệ giữa ngươi và hắn có ân oán gì, ta sẽ dàn xếp, nếu hắn làm khó dễ ngươi, ta sẽ… ta sẽ… ta sẽ dẫn ngươi chạy đi là được. Thần Đồ còn muốn nói mấy câu hung ác, cuối cùng cũng không có gan đó. Dương Khai buồn cười, thầm nghĩ sợ là Thần Đồ bị Tuyết Nguyệt ăn hiếp quá nhiều, sớm quen nhẫn nhịn, không dám chống cự. – Yên tâm, ta cùng Tuyết Nguyệt… tam thiếu, quả thật có quen biết, nhưng không phải thù hận gì, sẽ không để hắn phá hỏng hành cung của ngươi. Dương Khai ho khẽ. – Vậy thì tốt, vậy thì tốt! Cuối cùng Thần Đồ cũng thở phào. Sau đó, hai người nối đuôi nhau đi vào đại sảnh. Bên trong, Tuyết Nguyệt đang giận dữ đùng đùng, dung mạo tuấn tú thông sát nam nữ, âm trầm muốn nhỏ ra nước, thánh nguyên quanh người cũng có dấu hiệu náo động, ở bên bờ bùng nổ, lúc nào cũng có thể nổ tung. Nàng quả thực tức điên rồi. Chẳng những tức Thần Đồ không sớm báo cho nàng chuyện Dương Khai đến Thủy Nguyệt Tinh, càng tức giận Dương Khai đến đây rồi cũng không nói cho nàng một tiếng. Chẳng lẽ tên khốn này không biết mấy ngày qua nàng nơm nớp lo sợ thế nào? Lần trước chờ ở ngoài Huyền Không đại lục nửa năm, không thấy bóng Dương Khai, cuối cùng bất đắc dĩ cùng Nghê Quảng rời đi, nàng vẫn lo lắng an toàn của Dương Khai. Dù nói Nghê Quảng thề thốt đảm bảo, có lão thất phu Quỷ Tổ tọa trấn, Dương Khai tuyệt đối sẽ không nguy hiểm tính mạng, nhưng Tuyết Nguyệt vẫn không thể yên lòng. Về đến Thủy Nguyệt Tinh, cũng nhiều lần sai người tìm hiểu, nhưng vẫn không có thu hoạch. Cố tình hôm nay lúc nói chuyện, lại biết Thần Đồ dẫn một người bạn tên Dương Khai đến Thủy Nguyệt Tinh… Tuyết Nguyệt hỏi mấy lần, xác định Dương Khai này đúng là kẻ mà mình ngày đêm mong nhớ. Nàng tức giận muốn sốc hông… Quả nhiên nam nhân không có ai tốt, tuyệt không quan tâm tới người ta lo lắng, đợi gặp hắn nhất định phải đánh hắn một trận cho hả giận! Trong lòng Tuyết Nguyệt thầm hung ác nghĩ. Ở bên cạnh, Lê Nặc cùng Xuân di vốn muốn khuyên bảo, nhưng nói một hồi lại không nói ra lời, bởi vì hai người phát hiện, trong ánh mắt vị Tuyết Nguyệt tam thiếu danh tiếng vang dội này, lại có thần sắc rất phức tạp. Đó là yên đan cùng hận, máu và lệ rơi, có vui vẻ, có mong chờ, có mừng rỡ, có giận dữ, thậm chí còn có chút căng thẳng… Ánh mắt này… rõ ràng là con gái rơi vào lốc xoáy cảm tình, không thể rút ra, nhưng lúc này cố tình lại xuất hiện trên người Tuyết Nguyệt. Thoạt nhìn thật giống hư thiếu nữ hoài xuân, đang muốn gặp tình lang… Lê Nặc cùng Xuân di cũng rất kỳ quái, không biết sao trên người Tuyết Nguyệt lại có thần sắc biến hóa như thế. Bỗng nhiên, hai người nghĩ tới lời đồn đáng sợ, không nhịn được rùng mình, nhìn thiếu niên anh tuấn phong thần tuấn lãng, mê chết ngàn vạn thiếu nữ thiếu phụ, đều toát ra thần sắc đáng tiếc đau lòng. Lần đầu hai nàng sinh ra tức giận bất mãn với Dương Khai! – Lão tam, ngươi nổi điên cái gì! Có Dương Khai bên cạnh, Thần Đồnhư có thêm lòng tin, đi ra đại sảnh liền quát một tiếng, chuẩn bị ra tay áp chế. Tuyết Nguyệt quét ánh mắt lạnh như băng sương đi qua, Thần Đồ không khỏi rụt cổ, giọng đột nhiên xìu xuống: – Chỗ… ta đây không phải lãnh địa của ngươi, không phải hành cung của ngươi, ngươi đừng có hô to gọi nhỏ như thế, để người ta không biết nghe được, còn tưởng là nhị ca ăn hiếp ngươi nữa. Ha ha… Tuyết Nguyệt như không nghe được lời của hắn, đôi mắt sáng như sao trời nhìn chằm chằm Dương Khai đằng sau, ánh mắt lạnh băng bỗng nhiên chuyển thành ai oán thê lương… Lê Nặc cùng Xuân di nhìn Tuyết Nguyệt, lại liếc Dương Khai, lập tức khẳng định suy đoán, hận không thể bóp tay thở dài, mắng to thiên đạo bất công… ——oOo—— Chương 1896: Sẽ không thật như thế chứ Nguồn: EbookTruyen.Net – Dương huynh… Trong đại sảnh, bỗng nhiên Tuyết Nguyệt cắn răng nghiến lợi gọi. Khóe mắt Dương Khai co rút dữ dội, trong lòng

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.