Dark Light

hoàng đế tuy rằng thường đến cung của Leave a comment

Vì báo thù cho những đứa b 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k é và nữ nhân của Thiên Vận Thành chết đi! – Giết bọn họ! Đám người vây xem bỗng nhiên quát lên, ùa lên từ bốn phương tám hướng. Trên mặt mỗi người đều hiện ra cừu hận khắc cốt minh tâm. Mỗi người đều máu sôi trào, thánh nguyên vận chuyển, lấy ra vũ khí của mình, vận chuyển bí pháp, tế ra bí bảo, phát lên công kích về phía địch nhân còn sống. Chỗ vị trí của Phương Phong Kỳ, phạm vi phương viên 30 trượng, trong khoảnh khắc bị tia sáng đủ màu che mất. Ngay cả thiếu phụ xinh đẹp hầu hạ Phương Phong Kỳ trước đó, cũng không trốn khỏi đám người phẫn nộ vi ẩu. Ả chỉ có Phản Hư lưỡng tầng cảnh tu vi cảnh giới, không kiên trì được đến thời gian ba hơi thở đã bị đánh vỡ hộ thân thánh nguyên, chết thảm tại chỗ. Một đạo lưu quang phóng lên cao, cứng rắn mở một đường máu từ trong đám người, cấp tốc chạy ra ngoài. Chính là Phương Phong Kỳ! Dù sao cũng là cường giả Phản Hư tam tầng cảnh, không dễ dàng chết như vậy. Gã cũng không quay đầu lại, liều mạng thúc giục lực lượng bản thân, chỉ muốn mau trốn cách nơi này. Tiền Thông bỗng nhiên biến thành Hư Vương Cảnh, gã lưu lại chẳng khác nào là tìm chết, tin tức này bất kể như thế nào phải bẩm báo cho bốn vị hộ pháp cùng giáo chủ. Gã cảm giác được, Tiền Thông dường như cũng không có ý tứ truy kích mình, mà vẫn như cũ đứng ở nơi đó, không nhúc nhích. Tuy rằng không rõ đối phương là khinh thường hay không muốn hạ thủ với mình, Phương Phong Kỳ lại mừng rỡ trong lòng, nghĩ đến có thể trốn khỏi một kiếp. Đang vào lúc gã nghĩ như vậy, thấy hoa mắt, phía trước lại có một thanh niên bỗng nhiên ngăn lại đường đi của mình. ——oOo—— Chương 1674: Táng tận lương tâm Nguồn: EbookTruyen.Net Là ngươi! Phương Phong Kỳ liếc mắt một cái đã nhận ra người thanh niên cản ở phía trước, bất ngờ chính là tên vừa rồi ở trên đài cao. Thần tình bạo nộ, thân hình tiếp tục xông về phía trước, một quyền ngược hướng về phía hư không, trong miệng quát to: – Cút ngay! Gã nóng lòng chạy trối chết, nào có thời gian cùng Dương Khai ở chỗ này dây dưa? Cho nên vừa ra tay là toàn lực. Một cỗ lực lượng kỳ lạ quanh quẩn ở quả đấm của gã, một quả đấm thoạt nhìn không tính là rắn chắc nhưng lại trong phút chốc trở nên chắc chắn như bí bảo vậy. Hơn nữa trên cánh tay của Phương Phong Kỳ, lại xuất hiện dài ra một chút lông tóc màu đỏ sậm như cương châm vậy. Những thứ lông tóc kia thoạt nhìn cực kỳ quỷ dị, toát ra một cỗ khí tức khiến Dương Khai cực kỳ không thoải mái, bao trùm cả cánh tay cùng quả đấm của gã, khiến cho uy lực của một quyền đánh ra đó tăng mạnh. Dương Khai nhướng mày, trên mặt lóe lên vẻ hồ nghi. Đây là võ kỹ gì? Hắn thật đúng là chưa từng gặp qua võ kỹ có thể khiến cho tự thân sinh ra loại biến hóa này. Tâm niệm chợt động, Dương Khai ngẩng đầu nhìn lại Phương Phong Kỳ, hắn không khỏi khẽ hô một tiếng. Hắn bất ngờ phát hiện hình tượng của Phương Phong Kỳ lại có biến đổi to lớn, trước đó gã thoạt nhìn âm nhu lạnh lùng mờ mịt, nhưng hiện giờ không biết vận dụng bí thuật hay là thế nào, gương mặt trở nên cực kỳ vặn vẹo. Hơn nữa bên khóe miệng còn có hai cái nanh bạo lộ ra, lóe ra hàn quang lạnh lẽo, từ trong miệng và mũi của gã, có ẩn tử khí tràn ngập. Còn muốn nổi lên ba chữ Thi Linh Giáo, linh quang thoáng hiện lên trong đầu của Dương Khai, bỗng nhiên có suy đoán với lai lịch của Phương Phong Kỳ. Công kích đang tới, Dương Khai không dám sơ suất, phất tay liền bắn ra một đạo Kim Huyết Ti, nhẹ nhàng quấn một vòng vây quanh cánh tay của Phương Phong Kỳ ầm tới, lập tức chợt siết chặc. Một đạo vết thương rõ ràng có thể thấy được hiển lộ ra từ trên cánh tay của Phương Phong Kỳ. Nhưng mặc dù với trình độ sắc bén của Kim Huyết Ti, lại không thể cắt đứt cánh tay của gã. Hơn nữa từ chỗ vết thương của gã, lại chảy ra máu tươi màu xanh biếc. Máu đó tràn ngập ra một cỗ khí tức khiến người ta ngửi tới muốn ói, người bình thường ngửi một ngụm chỉ sợ đều sẽ chết bất đắc kỳ tử! Có độc! Mi mắt của Dương Khai co rụt lại. Máu tươi xanh biếc đó chẳng những có độc, còn rất có tính hủ thực. Kim Huyết Ti quấn quanh trên cánh tay của gã bị hào quang hủ thực chợt hiện, truyền ra tiếng vang xì xì. Phương Phong

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.