Dark Light

hoàng đế chẳng những không ban Leave a comment

ương, lúc đó Ngụy Cổ Xương 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k đề nghị Dương Khai cùng hành động chung với bọn họ, ba người này vẫn còn rất bất đắc dĩ, thầm cảm thấy cho Dương Khai đi cùng chắn chắn là gánh nặng, sẽ kéo chân của bọn họ, tìm được thứ gì tốt cũng phải vô cớ chia thêm một phần. Không nghĩ tới, người thanh niên bị bọn họ cho là gánh nặng này lại cứu sống bọn họ tại tầng thứ ba khu cực nóng này một mạng. Nhớ lại những suy nghĩ trong đầu lúc đó, ba người đều vô cùng xấu hổ, chỉ muốn tìm cái lỗ để chui xuống. – Bây giờ, ba người các ngươi hãy theo đường cũ quay trở lại tầng thứ hai đi. Cũng may là chúng ta chưa xâm nhập quá sâu, cứ theo đường cũ trở về, với thực lực và thủ đoạn của các người thì dư sức tự bảo vệ, không cần ở tầng ba mạo hiểm làm gì, trong này không phải là nơi các ngươi có thể vào được. Ngụy Cổ Xương chờ ba người bọn họ nói lời cảm tạ xong, liền mở miệng nói. Ba người sửng sốt, lập tức hiểu rõ tại sao Ngụy Cổ Xương lại có quyết định này. Trước đó, ở hồ dung nham, biểu hiện của ba người có chút không xứng tầm với thân phận đệ tử tinh anh, nên lúc này Ngụy Cổ Xương sai bọn họ quay trở lại tầng thứ hai, bọn họ cũng không dám làm trái, tất cả đều xấu hổ gật đầu vâng dạ, còn dặn dò hai người Ngụy sư huynh và Đổng sư tỷ cần phải cẩn thận. Ngụy Cổ Xương khẽ gật gật đầu, mặc dù đối với biểu hiện trước đó của ba người sư đệ sư muội của của mình khiến hắn hơi thất vọng, nhưng dù sao cũng là đồng môn, vẫn còn một phần tình nghĩa. Do đó trước khi đi, hắn đã lấy hết đan dược vô dụng của mình và Đổng Huyên Nhi cho bọn họ hết. Ba người cảm động nói lời từ biệt. Nhưng bọn họ còn chưa kịp đi, bỗng nhiên cả bầu trời trong Lưu Viêm Sa Địa chợt sáng bừng lên. Hiện tượng tự nhiên dị thường như vậy mọi người đều nhận ra, nghi hoặc quan sát xung quanh, nhưng không phát hiện bất kỳ chỗ nào bất thường. Chính trong lúc đang không hiểu được điều gì xảy ra, chợt một nữ đệ tử vóc người cao gầy chỉ về một phía, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc: – Mặt trời. Mọi người liền nhìn theo hướng tay nàng chỉ, khi thấy được dị tượng ở phía đó, tất cả mọi người đều ngây dại. Chỉ thấy ở phía chân trời, một vầng mặt trời đang chầm chậm nhô lên, chiếu ra ánh sáng đỏ rực gần như nhuộm cả bầu trời thành một màu đỏ diễm lệ. Chính vì sự xuất hiện của vầng mặt trời đỏ này, cho nên vừa rồi mọi người mới thấy sáng hẳn lên. Nhưng không có ai cho rằng đây là mặt trời thật! Vào Lưu Viêm Sa Địa đã mấy tháng, nơi này là một vùng không gian kỳ quái, không có mặt trời, trăng sao, thậm chí không nhìn thấy bầu trời, ngước đầu nhìn lên chỉ thấy toàn một màu đỏ, kết hợp với màu đỏ sẫm của mặt đất nứt nẻ tạo thành một loại ánh sáng giống như ngày tận thế. Một khu vực cấm địa như vậy làm sao có thể xuất hiện mặt trời chứ? Ý nghĩ đầu tiên của Dương Khai chính là có người đang đánh nhau, hơn nữa còn sử dụng bí bảo có uy lực hết sức kinh khủng! Nhưng cẩn thận nghĩ lại, hắn lại cảm thấy không có khả năng, vầng mặt trời đỏ kia rõ ràng cách đây vô cùng xa, ít nhất cũng phải vài trăm dặm. Với khoảng cách như vậy mà ở đây vẫn có thể nhìn thấy, ngoại trừ bí bảo cấp Hư Vương ra thì không có loại bí bảo nào khác có thể có đạt đến trình độ này. Những thế lực kia có thể đưa bí bảo cấp Hư Vương cho đệ tử của mình mang vào Lưu Viêm Sa Địa sao? Trong này nguy cơ trùng trùng, ai cũng không thể bảo đảm mình có thể sống sót, ngay cả Ngụy Cổ Xương cũng suýt nữa bỏ mạng ở trong này, trừ khi tất cả trưởng bối của tông môn đó đều là kẻ ngốc mới có thể đưa bí bảo cấp Hư Vương cho đệ tử của mình mang vào Lưu Viêm Sa Địa. Những bí bảo như vậy đều là bảo vật trấn phái của mỗi tông môn, không dễ dàng được đem ra sử dụng. Huống chi, cho dù thật sự như vậy, với thực lực Thánh Vương Cảnh của võ giả ở trong này cũng không thể phát động được bí bảo cấp Hư Vương, cưỡng ép sử dụng sẽ chỉ làm cho bí bảo cắn trả mà thôi. Đây rốt cuộc là vật gì? Dương Khai cau mày, vẻ mặt nghi hoặc. Cho dù là đang ở trong Lưu Viêm Sa Địa, gặp được đủ việc khó tin, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn làm cho hắn không thể hiểu nổi. Có điều, trong mơ hồ, hắn vẫn cảm thấy cảnh tượng trước mắt này hơi quen mắt, dường như đã gặp qua ở đâu rồi. Nhưng khi cẩn thẩn nghĩ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.