Dark Light

Hoa đắc ý cười cười,“Phụ hoàng, vậy cho Leave a comment

ường sống. Nhưng chữa trị 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k cũng phải có thời gian, dù trình độ lực lượng không gian của hắn có cao thâm, thì hắn vẫn cần phải luyện chế một vài vật liệu để bổ khuyết vết kiếm kia lại. Thời gian đó đủ để Thi Vương giết hắn 100 lần. Đây chính là Thi Vương do một vị cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh sau khi chết chuyển hóa mà thành đó! Thực lực của nó mạnh đến mức độ nào, Dương Khai không thể tưởng tượng nổi. Uỳnh… Một tiếng nổ mạnh truyền đến, bóng tên Thi Vương cũng hiện ra, trận đồ mặt ngoài thân thể không ngừng lưu chuyển, tỏa ra ánh sáng quỷ dị. Nó vừa hiện thân đã xuất hiện trước mặt Dương Khai, cặp răng nanh tỏa ra ánh sáng lành lạnh, rồi phóng thẳng ra một quyền. Sắc mặt Dương Khai tái nhợt, cảm nhận được lực sát thương kinh khủng ẩn chứa trong một quyền đơn giản này, nhưng tránh né đã không còn kịp rồi. Dưới tình huống bất ngờ, hắn chỉ có thể tế ra Bách Vạn Kiếm, truyền nguyên lực vào trong đó, khẽ quát lên: – Kiếm Xuất Bách Vạn, Nhất Phu Đương Quan! Một kiếm này chính là chiêu kiếm phòng thủ cường đại nhất của Bách Vạn Kiếm, Dương Khai đã từng thi triển mấy lần, dĩ nhiên biết rõ sự lợi hại của nó. Màn kiếm đẩy ra, biến thành một tầng phòng ngự trước mặt Dương Khai, vô số kiếm khí tựa như một pháo đài kiên cố, có thể ngăn cản bất kỳ công kích nào vậy. Ầm… Quả đấm của Thi Vương nện xuống, Dương Khai vận hết toàn lực thi triển ra màn kiếm nhưng lại như tờ giấy mỏng vậy, không chịu nổi một kích, trực tiếp bị quyền kia đánh thành phấn vụn. Lực lượng khó diễn tả được từ trước mặt truyền đến, khiến Dương Khai cảm thấy như có một ngọn núi lớn đang đè xuống vậy, trước mặt cổ lực lượng này, với trình độ Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh của hắn quả thực nhỏ bé như là con kiến. Sẽ chết sao? Trong lòng Dương Khai không khỏi hiện ra suy nghĩ này. Không quản thân thể của mình mạnh tới mức nào, không quản nguyên lực của mình hùng hồn ra sao, nếu thật sự ăn một quyền này, hắn hẳn phải chết không thể nghi ngờ, tuyệt không có đường sống. Đây là một loại trực giác, nhưng Dương Khai lại tin tưởng sâu sắc trực giác này. Nguy cơ sinh tử trước mắt, Dương Khai cưỡng ép vận chuyển lực lượng không gian, để cho thân hình di chuyển chút xíu, tránh khỏi lực lượng trung tâm một quyền này. Không phải hắn không muốn thuấn di tránh khỏi một quyền này, chỉ có điều dưới đế ý của đối phương áp chế, hắn căn bản không thể ra sức, có thể làm được đến mức này đã là cực hạn của hắn. Một tiếng nổ vang truyền ra, tựa như ngay cả không gian cũng bị vỡ ra vậy, trong cơ thể Dương Khai truyền ra hai tiếng rắc rắc giòn vang, xương sườn lập tức bị gãy hai cái, cả người như cái bao tải bay ra ngoài, miệng phun máu tươi, khí tức uể oải đi rất nhiều. “Bịch bịch”, Dương Khai rơi xuống trên mặt đất, rồi rất nhanh lại bò dậy, tay ôm ngực, vẻ mặt hết sức đau đớn. Chỉ mới giao phong một chiêu, hắn liền biết Thi Vương này mạnh không thể tưởng tượng nổi, nếu đối phương đúng lúc này thừa thắng xông lên, tuyệt đối sẽ làm cho hắn gặp họa. Nhưng khiến Dương Khai hơi an tâm chính là, sau khi Thi Vương kia đánh bay hắn đi, không ngờ đứng yên tại chỗ không nhúc nhích. Cặp mắt ma trơi không ngừng nhảy nhót, vẻ mặt bắt đầu biến đổi, trở nên dữ tợn đáng sợ. Nó đang làm gì vậy? Dương Khai tuy không hiểu, nhưng đó cũng là điều hắn đang hy vọng, lập tức vội vàng lấy linh đan trị thương từ trong nhẫn không gian ra, ném vào trong miệng, mượn cơ hội này điều tức. Hắn không dám vọng động, sợ rằng động tác của mình sẽ kích thích Thi Vương, lỡ mất thời cơ tốt nghỉ ngơi. Hắn vừa điều tức, vừa chú ý mọi động tĩnh của Thi Vương. Hắn phát hiện ra từ sau khi Thi Vương rời khỏi sơn động kia, độc thi trong cơ thể hắn liền bắt đầu tràn ngập ra xung quanh. Cỏ cây đã sống mấy vạn năm bên trong sơn cốc vừa tiếp xúc với thi độc kia, trong chớp mắt lập tức hép khô, có thể thấy được độc thi mạnh đến mức nào. Nhưng Dương Khai cũng chú ý tới một điểm kỳ lạ, đó chính con Thi Vương vạn năm này… dường như không có thần trí. Điều này làm cho hắn không thể hiểu được, năm xưa hắn đụng phải những Thi Linh ở U Ám Tinh, chỉ ngàn năm nhỏ bé cũng đã có thể tự chủ suy nghĩ, nhưng con Thi Vương mấy vạn năm này vì sao lại khô

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.