Dark Light

hiện trong giếng cạn có nhiều sâu làm Leave a comment

uốn chuyện này liên lụy tớ 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k i Dương Khai – Vậy sao không thấy nó đâu rồi? Sư phó của Tử Vũ nhẹ nhàng hỏi, cùng so sánh với khí thế bức người của vị Đế Tôn lưỡng tầng cảnh kia, không thể nghi ngờ nàng quan tâm hơn, lời nói đều là nhỏ nhẹ ôn nhu hơn. Dương Khai bỗng nhiên thấp giọng hỏi: – Vũ sư muội, hai vị này xưng hô như thế nào? Tử Vũ nghe vậy, theo bản năng trả lời: – Một người là An Nhược Vân sư phó của muội, một người là Tôn Vân Tú đại trưởng lão Băng Tâm Cốc, cũng là nhị sư thúc của muội, sư phó đứng hàng thứ nhất trong số các vị sư tỷ muội. Dương Khai nghe vậy liền hiểu rõ, biết nữ nhân khí chất ôn nhu như nước chính là An Nhược Vân sư phó của Tử Vũ, cũng là tạm đảm nhiệm cốc chủ của Băng Tâm Cốc, mà nữ nhân kiếm ý đâm thẳng lên trời, khí thế bức người kia chính là Tôn Vân Tú, hai người cùng với vị Trường Tôn Oánh trước đó đụng phải đều là quan hệ sư tỷ muội. Băng Vân thật thu được một đám đệ tử giỏi a, mỗi người đều đạt đến trình độ Đế Tôn Cảnh, cũng không biết là do khí hậu nơi đây bồi dưỡng hay là do bà ấy có cách dạy. Bất quá hiển nhiên bây giờ không phải là lúc nghĩ những chuyện này, Dương Khai liền ôm quyền nói: – Tiểu tử Dương Khai, ra mắt các vị tiền bối! – Ngươi là cái thá gì, ban đêm lại dám xông vào Băng Tâm Cốc, còn bắt cóc đệ tử của Băng Tâm Cốc ta! Tôn Vân Tú sắc mặt lạnh lùng, quát lớn. Dương Khai khẽ nhíu mày, nói: – Tôn trưởng lão hiểu lầm rồi, ta cũng không có bắt cóc Vũ sư muội, mà được người nhờ mang nàng rời nơi này. Vị Tôn Vân Tú này vừa lên tiếng thì lời nói không tốt lành, khiến cho hắn không có chút cảm tình nào, hơn nữa nhìn thái độ của nàng, có vẻ cũng không ưa thích gì Tử Vũ, nghĩ đến chắc cũng là một kẻ khuất phục dưới uy áp của Vấn Tình Tông. – Tiểu tử ngươi còn dám mạnh miệng! Tôn Vân Tú sắc mặt nghiêm lên Đúng lúc này, xoạt xoạt hai bóng người bỗng nhiên từ trên trời giáng xuống, rơi xuống một bên, ngay sau đó, một người trong đó nhìn Tử Vũ cả kinh kêu lên: – Vũ sư muội nàng đang làm gì thế! Hắn nói với dáng vẻ vô cùng đau đớn, sắc mặt khó chịu đến cùng cực, nhìn Tử Vũ tràn đầy thất vọng, sau đó lại dời mắt nhìn về phía Dương Khai đầy vẻ cừu hận, cả người sát khí bừng bừng. Hai người vừa đến đều là nam nhân, một người trong đó là Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, sắc mặt không giận mà oai, mà người vừa nói chuyện chỉ là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, anh tuấn tiêu sái, anh vĩ bất phàm. Thân phận của hai người này vừa lên tiếng thì đã lộ ra, giờ phút này đàn ông làm khách ở trong Băng Tâm Cốc chỉ có Diêu Trác phó tông chủ Vấn Tình Tông cùng thiếu tông chủ Phong Khê. Hai người tới đây hiển nhiên cũng là bị động tĩnh bên này kinh động, nhưng lúc này vừa rơi xuống, Phong Khê liền phát hiện Tử Vũ nắm lấy tay của Dương Khai, hơn nữa còn là chủ động nắm! Phát hiện này khiến hắn thoáng cái sắc mặt trầm như nước, cảm giác giống như trên đầu bị mọc sừng, cảm thấy rất sỉ nhục, máu trong người sôi cuồn cuộn, dường như tùy lúc đều có thể nổ tung. Những thiếu nữ mà Phong Khê hắn coi trọng chưa bao giờ đối xử với hắn như vậy. Bất kỳ nữ nhân nào đều bị hắn nắm bắt cả thể xác lẫn tinh thần như là nô bộc, lời nói của hắn là mệnh lệnh tuyệt đối, không ai dám trái. Nhưng mà với Tử Vũ bên này, hết lần này tới lần khác lại đối với mình không đổi sắc chút nào. Nếu chỉ như thế cũng thôi đi, giờ khắc này, con tiện tỳ này lại dám thân thiết với một nam nhân xa lạ khác như vậy. Đây không phải là muốn chọc giận mình sao? Chuyện như thế nếu lan truyền ra ngoài, mình làm sao đặt chân ở Bắc Vực? Chỉ sợ đến lúc đó người nào gặp cũng đều không ngừng nhìn chằm chằm cái sừng trên đỉnh đầu của mình. Thấy ánh mắt của Phong Khê rơi vào trên tay mình, trong nháy mắt Tử Vũ cảm thấy không ổn. Lúc trước nàng chuẩn bị lôi kéo Dương Khai thoát đi chỗ này, cho nên cũng không có để ý nhiều lắm, nhưng không chờ nàng có động tác gì, các vị sư thúc đã chạy tới bao vây nàng và Dương Khai, dẫn tới bọn họ tiến lùi không được, trong lúc khẩn trương, Tử Vũ cũng quên mất buông tay Dương Khai ra. Bây giờ sau khi phản ứng, mới cảm thấy rõ bàn tay của Dương Khai to lớn và ấm áp, gương mặt không khỏi đỏ lên, theo bản năng định buông ra. Bất quá cũng không biết n

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.