Dark Light

hấp dẫn người khác.“Tô tiểu thư không Leave a comment

Vốn hắn tưởng với thực lực 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k mạnh mẽ của mình, xác định Dương Khai không thể trốn được bao lâu, nhưng đuổi theo một hồi, hắn mới phát hiện mình nhầm. Khoảng cách giữa hắn và Dương Khai vẫn không rút ngắn, mỗi lần hắn thi triển bí thuật kéo gần lại, Dương Khai luôn thuận lợi thoát khỏi tay hắn, làm cho hắn nổi giận lại không làm gì được. Võ giả tu luyện lực lượng không gian, quả nhiên rất khó bắt lấy. Diêu Xương Quân từng giao chiến với võ giả như thế, tự nhiên hiểu điều này. Hơn nữa nhìn thủ đoạn thi triển bí thuật không gian của Dương Khai, trình độ lực lượng không gian của tiểu tử này cực cao, ngay cả không bằng người mình biết, nhưng ở tuổi cùng tu vi như thế thì tuyệt đối không thể có trình độ này. Tiểu tử này là quái thai ở đâu ra? Diêu Xương Quân nghĩ mãi không ra, chẳng lẽ thật là đồ đệ của Lý Vô Y dạy ra? Ở Tinh Giới này, nghiên cứu lực lượng không gian sâu nhất chính là Lý Vô Y. Trận truy đuổi kéo dài 5 ngày, Diêu Xương Quân vẫn không thể thuận lợi bắt được Dương Khai, làm cho hắn không khỏi hoài nghi mình có phải đã bỏ lỡ cơ duyên này! Nếu không phải thần hồn bị thương, không thể phát huy thực lực đến đỉnh, chỉ là một tên Đạo Nguyên tam tầng cảnh nhỏ nhoi, dù cho tinh thông lực lượng không gian, cũng đừng mơ nhảy nhót trước mặt hắn! Hắn hoàn toàn có thể trực tiếp phong tỏa một phương thiên địa chỗ Dương Khai, dùng tu vi cực mạnh trấn áp, làm Dương Khai không có cơ hội sử dụng lực lượng không gian. Đáng tiếc không có nhiều “nếu như” như thế… Trong khi Diêu Xương Quân xanh mặt, thầm thề bắt được Dương Khai sẽ cho hắn không chết yên lành, bỗng nhiên tâm thần khẽ động, sắc mặt mừng rỡ. Bởi vì hắn phát hiện Dương Khai bỗng nhiên đứng yên, không rõ là gặp nguy hiểm hay lọt vào cấm chế trận pháp, nhưng mặc kệ là nguyên nhân gì, đều là tin tốt với Diêu Xương Quân. Hắn ra sức vận chuyển bí bảo phi hành, nhanh chóng đuổi theo Dương Khai. – Sư huynh, sao vậy? Cách đó mấy ngàn dặm, Lưu Tiêm Vân khó hiểu nhìn Dương Khai. Mới nãy, Dương Khai bỗng ngừng lại, sắc mặt không ngừng thay đổi. – Ta thật là ngốc mà! Dương Khai nghiến răng mắng, tràn đầy ảo não. – Có chuyện gì? Lưu Tiêm Vân vẫn không hiểu sao. – Ngươi chờ ta một lúc, ta đi rồi sẽ về! Dương Khai vừa nói đã đặt Lưu Tiêm Vân xuống, thần niệm quét xung quanh, tìm một chỗ thích hợp liền chạy tới. Sau đó, Dương Khai xoay mình chui vào Tiểu Huyền Giới. Diêu Xương Quân có thể bám mãi theo đuôi, thật là Dương Khai bất ngờ, bởi vì thần hồn của người này bị trọng thương, hoàn toàn không thể dùng thần niệm khóa chặt phương hướng chạy trốn của mình. Nhưng thực tế chạy trốn 5 ngày, Dương Khai vẫn không nhận ra thần niệm của Diêu Xương Quân. Nhưng hắn vẫn có thể nắm chắc vị trí của mình, thậm chí luôn đuổi theo ngay sau đuôi. Nên biết mình vận dụng thần thông không gian, với trạng thái Diêu Xương Quân hiện tại, Dương Khai hoàn toàn tin tưởng thoát được. Sao hắn làm được như thế? Giải thích duy nhất, là mình hay Lưu Tiêm Vân bị hắn để lại bí thuật hay dấu ấn, thông qua nó, Diêu Xương Quân mới xác định chính xác vị trí của mình. Nghĩ tới điều này, Dương Khai hiểu được 5 ngày qua mình đã qua sơ sẩy, nếu sớm phát giác, nói không chừng hiện giờ đã sớm cắt đuôi mất bóng. Ở trong Tiểu Huyền Giới, cảm quan của Dương Khai được phóng đại vô hạn. Hắn luyện hóa Huyền Giới Châu, là chúa tể mảnh thiên địa này, tâm thần vừa động, lực thế giới quét qua, ngay cả pháp tắc Tiểu Huyền Giới còn chưa đủ hoàn thiện, nhưng kiểm tra có gì khác thường là chuyện dễ dàng. Dương Khai điều động lực thế giới trong Tiểu Huyền Giới, rà soát từng tấc trên người. Hắn thầm cầu nguyện chuyện đừng quá phức tạp, tốt nhất là dấu ấn ở trên người mình, nếu như để trên người Lưu Tiêm Vân, hắn phải mang Lưu Tiêm Vân vào Tiểu Huyền Giới mới kiểm tra được. Sau 5 nhịp thở, ánh mắt Dương Khai sáng ngời, mở nhẫn không gian lấy ra hộp ngọc chứa Bổ Thiên Tịnh Đế Liên, sau đó ném cho Lưu Viêm: – Trên hộp ngọc này có dấu ấn khí tức cường giả, xóa nó đi. Lưu Viêm tiếp nhận, chưa kịp nói gì, Dương Khai đã xoay người biến mất. Ở sâu trong Tịch Hư Lĩnh, Lưu Tiêm Vân trơ trọi đứng đó, nhìn hoàn cảnh xa lạ xung quanh, cõi lòng hoảng sợ kh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.