Dark Light

hắn làm sao còn cố kỵ nàng nữa.Tô Hinh Leave a comment

y áo lất phất, làm như đan 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k g ngắm nhìn phong cảnh xa xa, bóng lưng duyên dáng tô điểm thêm sắc đẹp trong trời đất này. Dương Khai không dám sơ suất, vội vàng đứng lên bước tới gần nàng. Đợi đi tới phía sau Cao Tuyết Đình cách không xa, Dương Khai ôm quyền nói: – Cao trưởng lão có gì phân phó? Cao Tuyết Đình cũng không trả lời, chỉ bình thản nói: – Tiêu đại nhân nói với ngươi lúc nãy, ngươi hiểu rõ không? Dương Khai hơi trầm ngâm một lát, nói: – Ý của Tiêu đại nhân, đại khái là bảo ta giữa võ đạo và đan đạo nên lựa chọn một! – Không sai! Cao Tuyết Đình nhẹ gật gật đầu, thời khắc này gương mặt xinh đẹp cũng quay lại, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào Dương Khai, khẽ hé đôi môi đỏ mọng nói: – Tư chất của ngươi trên võ đạo và đan đạo đều rất bất phàm, nếu có thời gian nhất định có thể thành tựu lớn một trong hai lĩnh vực này, có thể sẽ đạt tới độ cao ta cũng không thể sánh bằng… Thế nhưng… tinh lực con người là có hạn, ngươi lựa chọn võ đạo thì phải từ bỏ đan đạo; ngược lại cũng thế, ngươi không có khả năng đồng thời dồn hết tinh lực trong hai lĩnh vực… Đây cũng là một phen khổ tâm của Tiêu đại nhân! – Tiểu tử hiểu rõ! Dương Khai nghiêm túc gật gật đầu. – Ngươi hiểu rõ thì tốt… Ta không có chuyện gì khác! – Vậy tiểu tử xin cáo lui! Dương Khai hơi khom người nói. Hắn rất là ngoài ý muốn, Cao Tuyết Đình gọi hắn đến đây, chỉ là nói với hắn những câu này. Tuy nhiên bởi vậy, hắn thật ra hơi có xúc động: mình không phải là đệ tử Thanh Dương Thần Điện, mà Cao Tuyết Đình cũng có phần quan tâm tới mình, nếu không, nàng vốn không có khả năng cũng không cần thiết nói với mình như vậy. Dương Khai vừa mới xoay người, chợt nghe sau lưng truyền đến một câu nói: – Thái Diệu đan… quả thực không có sao? Dương Khai vội vàng quay đầu, nhưng ập vào mắt chỉ là tấm lưng của Cao Tuyết Đình, không nhúc nhích tí nào, phảng phất như lời nói kia không phải là nàng nói ra. Hắn đứng tại chỗ cau mày ngẫm nghĩ một hồi, cũng không dám tùy tiện lên tiếng, chỉ quay về vị trí của mình, tiếp tục khoanh chân ngồi xuống. “Nữ nhân này không phải là nhìn thấu điều gì rồi chứ? Trực giác của nữ nhân quả nhiên rất đáng sợ…” Dương Khai thầm thì thầm trong lòng. Thời gian mấy ngày trôi qua… Một ngày này, trên dãy núi Thanh Dương, một chiếc lâu thuyền tinh mỹ bay nhanh qua, mà đứng trên lâu thuyền rất nhiều Đạo Nguyên Cảnh thời khắc này đều đã lấy lại tinh thần từ trong bi thương mất đi đồng bạn, tất cả đều đứng lên, ngắm nhìn cảnh sắc quen thuộc phía dưới kia. – Ha ha ha ha… Hạ Sanh ta lại đã về rồi! Hạ Sanh hai tay chống thắt lưng, dường như sợ người bên ngoài không biết, cất tiếng cười to, thanh âm theo lâu thuyền đi tới, vang dội bên trên dãy núi. Các đệ tử Thanh Dương Thần Điện đang sinh hoạt phía dưới vội vàng ngẩng đầu nhìn. – Huynh hãy chín chắn một chút đi! Tiêu Bạch Y lạnh lùng nhìn hắn, một bộ dáng xem thường. – Tiểu Bạch, về nhà rồi hẳn nên cao hứng lên… Này, cùng hô lên với sư huynh… Hạ Sanh vừa nói vừa đi tới bên cạnh Tiêu Bạch Y ôm vai của hắn nói. – Ai muốn hô chung với huynh… Tiêu Bạch Y trên trán nổi gân xanh nói. – Thật là mất mặt mà! Mộ Dung Hiểu Hiểu mặt đỏ rần nói. – Hừ! Tiêu Bạch Y hừ lạnh một tiếng, liếc xéo Hạ Sanh nói: – Huynh đó… nhìn đại sư huynh tông môn người ta xem, nhìn Vô Thường cùng La Nguyên bọn họ xem, từng người đều lãnh khốc, làm cho các sư đệ sư muội bọn họ phía dưới cảm thấy có thể dựa vào an toàn. Còn huynh, cả ngày không chút đứng đắn, cứ như vậy sao còn có thể làm đại sư huynh? – Thì ra ngươi là muốn sư huynh lãnh khốc hay sao? Giờ khắc này, Hạ Sanh bỗng nhiên trở nên thần sắc nghiêm túc, ánh mắt nở rộ hàn quang, vẻ cợt nhả kia trong khoảnh khắc biến mất hầu như không còn, thay vào đó là một bộ khí thế tự cao tự đại coi trời bằng cái vung, lên trời xuống đất duy ngã độc tôn. Trong chớp mắt này, khí chất của Hạ Sanh đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. – Sư huynh người khác có thể làm được, bổn sư huynh… dĩ nhiên cũng có thể! Hắn trầm giọng nghiêm trang nói. Mộ Dung Hiểu Hiểu đều nhìn thấy mà ngây người, cái miệng nhỏ nhắn há thành hình tròn, bàn tay nhỏ bé che phía trên miệng, đôi mắt đẹ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.