Dark Light

hạ, nô tì đổ cảm thấy, Giới nhi rất có Leave a comment

vật đột nhiên dập tắt. D 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k ương Khai đứng giữa không trung, sắc mặt hắn tái xanh, cắn răng nói: – Mấy vị đại nhân liên thủ đối phó tiểu tử, tiểu tử thật là vinh hạnh cực kỳ. Bất cứ người nào đều có thể nghe được ý châm chọc trong giọng nói của hắn, nhưng vô luận là Phạm Ngô hay là Loan Phượng, đều không có bao nhiêu ý xấu hổ, Phạm Ngô nói: – Đối phó người phi thường đương nhiên phải dùng thủ đoạn phi thường. Ngươi cũng không cần âm dương quái khí như vậy. Dương Khai cười giễu cợt một tiếng, trái tim lại chìm vào đáy cốc. Hắn căn bản không nghĩ tới. Trước mặt mấy vị thánh linh, thuấn di bí thuật của mình lại không có tác dụng. Điều này làm cho đường lui cuối cùng của hắn cũng bị ngăn cách. Hôm nay e rằng thật sự có chút ít dữ nhiều lành ít a. – Nhân tộc tiểu tử, bổn tọa cũng không muốn ỷ lớn hiếp nhỏ, ngươi nếu muốn sống trái lại cũng không phải là không thể được. Tự phế đi tu vi, để lại Sơn Hà Chung, ngươi có thể cút ra khỏi Cổ Địa. Thạch Hỏa trừng mắt nhìn Dương Khai. Ánh mắt không ngừng quét lên Sơn Hà Chung, tràn đầy tham lam. Trưởng lão nghe vậy cả giận nói: – Đại nhân, ngài bảo hắn tự phế đi tu vi, đây cùng giết hắn có gì khác biệt? Thạch Hỏa quay đầu, âm lãnh nói: – Trưởng lão, không nên khiêu chiến sự kiên nhẫn của bổn tọa. Bổn tọa đã đủ khoan dung rồi. Ngươi nếu cứ ngoan cố không tha như vậy, nói không chừng bổn tọa phải cho các ngươi một chút dạy dỗ. Trưởng lão trầm giọng nói: – Hắn là khách nhân của bổn tộc. Chuyện hôm nay cũng là tộc của ta làm liên lụy hắn, có chuyện gì lớn đại nhân cứ tính với tộc của ta! Thạch Hỏa cười gằn gật đầu, nói: – Được, trưởng lão nếu khăng khăng một mực như thế, vậy bổn tọa sẽ thành toàn cho các ngươi. Lúc lão ta dứt lời, gầm lên giận dữ, lại cũng như Thạch Linh nhất tộc biến thân thành người đá khổng lồ cao năm trượng. Chẳng qua là Thạch Hỏa cái người đá khổng lồ này từ dáng vẻ nhìn xem ra hung ác hơn nhiều so với Thạch Linh nhất tộc. Toàn thân một cỗ ngọn lửa màu đen sẫm hừng hực thiêu đốt, thoạt nhìn có chút tương tự với Diệt Thế Hắc Viêm của Loan Phượng. Mà mặt ngoài thân thể của Thạch Hỏa càng giống như một cái mũi nhọn bằng đá dựng ngược lên, cực kỳ kinh người. Khí tức âm tà vô cùng thô bạo khiến người ta cảm giác vô cùng không thoải mái, dường như có công hiệu áp chế tâm thần. Hiện ra chân thân, Thạch Hỏa cười lạnh, ngoắc một cái về phía trưởng lão, khinh miệt nói: – Cùng lên đi, bổn tọa cho các ngươi kiến thức, cái gì gọi là lực lượng chênh lệch. Lời này rất vũ nhục người ta, Thạch Linh nhất tộc mỗi người đều là cường giả đứng đầu, trời sanh cỗ máy chiến đấu. Đối mặt Thạch Hỏa khiêu khích như vậy, làm gì còn nhịn được. Không đợi trưởng lão phân phó, lập tức từng người một rống giận xông tới. Trưởng lão mặc dù có lòng ngăn trở, thời khắc này cũng là không thể ra sức, cũng chỉ có thể cắn răng nhào tới. Chỉ một thoáng, ước chừng 12 người người đá khổng lồ to lớn dây dưa một khối, giống như 12 ngọn núi lớn va chạm. Hai đấm vũ động lẫn nhau, ngươi tới ta đi, đánh trời cao vỡ nát, càn khôn điên đảo. Tất cả Yêu Vương đều nhìn con ngươi run rẩy, loại tràng diện lực lượng tinh khiết này cũng không thấy nhiều. Bọn họ trước đó mới cùng Thạch Linh nhất tộc chiến đấu qua, dĩ nhiên biết chỗ khó dây dưa của đám người đá khổng lồ. Nhưng Thạch Hỏa thời khắc này không ngờ lấy sức một mình đối kháng cả Thạch Linh nhất tộc, tràng diện càng thêm rung động lòng người. – Ha ha ha! Thạch Hỏa cười to lớn lối. Ngọn lửa màu đen ám bên ngoài người thiêu đốt càng thêm hung mãnh. Ngọn lửa kia quấn quanh trên quả đấm của lão ta, dường như có thể tăng thêm lực lượng vô cùng cho lão ta. Quyền tới lui, đánh Thạch Linh nhất tộc không ngừng kêu khổ, căn bản ngay cả gần người cũng không thể, ngẫu nhiên có thể công kích được đối phương. Gai bén nhọn trên người của Thạch Hỏa lại làm cho Thạch Linh nhất tộc hữu tâm vô lực. Ầm… Trong hỗn chiến, một tên Thạch linh bị Thạch Hỏa đánh bay ra ngoài, trực tiếp đập rơi trên mặt đất, đập ra một cái hố thật lớn. Còn không đợi Thạch linh nọ bò ra ngoài từ chỗ hố sâu, Phạm Ngô đã khoát tay, đánh ra một đạo ấn ký trên người của Thạch linh nọ, chính giữa thân thể hắn. Thạch linh vùng

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.