Dark Light

gọi hắn là ca ca, cũng làm cho hắn kiếm Leave a comment

với hắn. Nụ cười quỷ dị l 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k àm Ô Mông Xuyên ngẩn ra, nghiến răng: – Cố làm ra vẻ! Nói rồi, liền vận chuyển nguyên lực, muốn ra tay với Dương Khai. – Chậm đã! Đột nhiên Dương Khai khoát tay. – Còn gì nữa! Ô Mông Xuyên không kiên nhẫn quát. Dương Khai cười quái dị nhìn hắn, nói: – Chẳng lẽ ngươi không hỏi, tại sao hiện tại ngươi không cảm ứng được hạt giống trưởng thành? Ô Mông Xuyên ngạc nhiên, thầm nghĩ đúng rồi, trước đó hắn còn khó hiểu sao không cảm nhận được dao động của hạt giống trưởng thành, chỉ là bị Dương Khai hỏi này hỏi nọ, kết quả làm quên mất, chờ bị Dương Khai nhắc nhở, hắn mới nhớ tới. Hắn vội hỏi: – Tại sao? – Hắc hắc…. Dương Khai nhe răng cười, dang tay nói: – Bởi vì, bổn thiếu căn bản không có tu luyện Phệ Thiên Chiến Pháp! – Cái gì? Ô Mông Xuyên biến sắc. – Không tu luyện? Không thể nào! Nếu như Dương Khai không tu luyện Phệ Thiên Chiến Pháp, vậy làm sao trong thời gian ngắn thăng cấp đến Đạo Nguyên tam tầng cảnh? Hơn nữa nhìn thần sắc khí tức của Dương Khai, giống như thời gian thăng cấp không ngắn, tu vi ngưng tụ. Nếu như Dương Khai không tu luyện Phệ Thiên Chiến Pháp, vậy trước đó hắn cảm ứng được dao động hạt giống thì giải thích thế nào? Hắn rõ ràng cảm ứng được dao động mới vội tới đây, mới gặp được Dương Khai. Dương Khai nghiêm giọng nói: – Tu luyện Phệ Thiên Chiến Pháp, là người khác! – Kẻ nào! Ánh mắt Ô Mông Xuyên co rụt. Dương Khai vung tay, vật khổng lồ giáng xuống từ không trung, thân hình khổng lồ che phủ bầu trời, tạo thành cái bóng trải kín mặt đất, rơi xuống làm mặt đất rung lên. Ô Mông Xuyên há to miệng, ngẩng đầu nhìn thứ to như quả núi này, cảm giác khó thở ập tới, hồi lâu không thở nổi. Quả núi này vừa hiện thân, cảm ứng biến mất đã xuất hiện trở lại. Lần này, Ô Mông Xuyên cảm ứng rõ ràng, dao động đó không phải từ trên người Dương Khai, mà phát ra từ quái vật này. Nhìn kỹ lại, Ô Mông Xuyên không khỏi hít một hơi lạnh. Quái vật lớn này có tay có chân, cả người đầy đá cứng, nhìn như người đá khổng lồ, cố tình người đá này lại có đôi mắt linh động, trong tay người đá còn cầm Chiến Chùy quấn quanh màu đen, trên đó tỏa ra khí tức làm người ta không thoải mái. Ma binh! Ô Mông Xuyên liền trợn mắt, thất thần nhìn Chiến Chùy, trong lòng kinh hãi tột đỉnh, thật không tin nổi mắt mình. Đó là ma binh, ma binh thứ thiệt đó. Trên đời hiện giờ còn có ma binh? Không phải thứ này đã sớm biến mất hay sao? Chẳng lẽ những Cự Ma Đại Ma thượng cổ còn chưa bị diệt sạch? – Người này nói gì thì ngươi cũng nghe rồi chứ? Dương Khai chỉ vào Ô Mông Xuyên hỏi. Pháp thân vung Ma Binh Chiến Chùy, ồm ồm nói: – Nghe rất rõ ràng. – Cắn nuốt hắn, ngươi có thể đột phá bình cảnh hiện tại. Dương Khai cười khẽ. Pháp thân cũng cười, sang sảng nói: – Ta không thể chờ nữa. Nói rồi, hắn đi ra một bước. Oành ầm ầm… Tiếng vang lớn truyền ra, mặt đất cứng rắn bị pháp thân đạp ra một hố to. – Cái thứ quỷ gì đây! Ô Mông Xuyên cuối cùng hồi thần lại, không khỏi hô lên: – Ngươi lấy đâu ra nó. Quái vật lớn như thế, không thể lấy ra từ nhẫn không gian, hắn chỉ thấy Dương Khai vung tay lên, thứ này liền xuất hiện. Hơn nữa Ô Mông Xuyên không biết thứ này có phải vật sống không nữa, nói là vật chết, cố tình nó còn nói chuyện, có thể trao đổi, nói là vật sống, hắn không có một chút dao động sinh mệnh. Sống bao nhiêu năm qua, Ô Mông Xuyên không ngờ đến nay vẫn còn có thể tăng thêm kiến thức. – Ngươi mặc kệ ta từ đâu ra, ngoan ngoãn chịu chết là được, không chống cự còn có thể cho ngươi được dứt khoát, còn chống cự… hừ hừ! Dương Khai đứng một bên cười lạnh không thôi. – Bảo bổn tọa chịu chết? Ô Mông Xuyên ánh mắt hung ác, giận dữ: – Tiểu tử ngươi còn chưa rõ tình hình, ở trước mắt bổn tọa, ai dám làm càn? Nói rồi, hắn mở rộng bàn tay chỉ về phía pháp thân, quát: – Phệ Thiên Chiến Pháp, cắn nuốt cho ta! Lực lượng kỳ lạ trào ra, cắn nuốt vạn vật, bao phủ pháp thân. Thân thể khổng lồ của pháp thân lảo đảo, liền quỳ xuống, sắc mặt đau đớn, phát ra tiếng rên rỉ. Sắc mặt Dương Khai đại biến, hô lên: – Chuyện gì vậy? Thực lực pháp thân mạnh mẽ cỡ nào, hắn quá rõ ràng, tộc Thạch Khổi trời sinh thân thể cường tráng, nhiều năm qua

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.