Dark Light

giấu tài là lẽ phải.Gương mặt hoàng đế Leave a comment

vâng lời hắn, chứ đừng nói 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k chi trước mắt bao nhiêu người lại bị tát vào mặt như vậy, Dương Khai chính là người thứ nhất. Nỗi hận của hắn đối với Dương Khai, quả thực tát hết nước Tịch Hư Hải cũng không rửa sạch được, không hành hạ hắn một phen sao có thể xua tan được nỗi hận trong lòng hắn chứ? Dương Khai vẫn tỏ ra lạnh nhạt, đối mặt với mấy chục võ giả như lang như hổ đánh tới, hắn chỉ khẽ vung trường kiếm lên, chỉ trong chớp mắt, kiếm khí thông thiên đã tràn ngập khắp không gian. – Bách Vạn Kiếm Mang, Trục Nguyệt Thôn Lang! Bách Vạn Kiếm quét ra, bóng kiếm như mưa lũ điên cuồng bắn tới, khí thế như cơn đại hồng thủy, xé nát trời cao. Rầm rầm uỳnh… Đám võ giả Huyền Vân Các xông lên đầu tiên chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, bỗng nhiên kinh hãi phát hiện bí bảo phòng ngự cùng nguyên lực hộ thân của mình đã dễ dàng địa phá hủy, ngay sau đó toàn thân tê rần, bất tỉnh nhân sự. Bịch bịch bịch… Trên boong tàu, mùi máu tanh phóng lên cao, bảy tám tên võ giả đi đầu bị chém đứt như thể người ta chém dưa thái rau vậy, đồng loạt ngã xuống, máu tươi nội tạng chảy đầy đất. Một loạt võ giả phía sau cũng bị thương không nhẹ, ngã la liệt xuống đất, không ngừng hét thảm. Những tên võ giả Huyền Vân Các còn lại thấy biến cố như vậy, tất cả đều dừng bước, kinh hãi trợn tròn mắt nhìn Dương Khai, ánh mắt tràn đầy vẻ run sợ. – Đế vận… Đế Bảo? Dương Nhạc Thủy một tay ôm má, đang chuẩn bị xem trò vui đột nhiên hoảng hốt la lên thất thanh, ánh mắt như sói đói dán chặt lên Bách Vạn Kiếm của Dương Khai, tỏ ra vô cùng tham lam. Dương Khai vừa ra tay, hắn đã cảm nhận được khí vận của Bách Vạn Kiếm, đây đúng là một kiện Đế Bảo rồi, một kiện Đế Bảo thứ thiệt! Nếu như có thể chiếm được, chắc gì hắn đã không thể dựa vào uy năng Đế Bảo, tìm hiểu huyền bí Đế Tôn Cảnh chứ? Tiểu tử này có lai lịch gì, tại sao trên tay lại có Đế Bảo? Đám người Lăng Âm Cầm cũng đang trợn tròn mắt nhìn lại. Bọn họ vốn tưởng rằng lần này chỉ sợ chạy trời không khỏi nắng, đã chuẩn bị sẵn tinh thần liều chết, quyết tâm trước khi chết kéo theo mấy tên đệm lưng. Nhưng địch nhân còn chưa kịp vọt tới trước mặt bọn họ, mười mấy tên đã ngã xuống. Mà hết thảy chuyện này, đều xuất phát từ một chiêu của Dương Khai phát ra! Đây là tình huống gì chứ? Lăng Âm Cầm cũng chấn động toàn thân, đôi mắt đẹp mờ mịt nhìn bóng lưng Dương Khai, thầm nghĩ người này không phải đã đột phá thất bại, tự chặt đứt tu vi rồi sao? Như thế nào còn có thể phát huy ra lực lượng cường đại như vậy chứ? Một kích vừa rồi chẳng lẽ là uy lực của Đế Bảo? Đúng, tuyệt đối là lực lượng của Đế Bảo, nếu không với tình huống hiện tại của Dương Khai, hoàn toàn không có khả năng làm được đến mức độ này. Nàng sớm đã nghe nói Đế Bảo có uy lực cực mạnh, hiện tại xem ra hoàn toàn chính xác, chỉ có điều Dương Khai dùng chút lực lượng còn sót lại của mình để phát động Đế Bảo, tác dụng phụ chắc chắn cũng cực mạnh, vô cùng có khả năng chính là vốn cuối của hắn, căn bản không thể phát ra được kích thứ hai nữa. – Còn đứng ngây đó làm gì, hắn vừa mới đột phá thất bại, căn bản không có bao nhiêu lực lượng, sau một kích vừa nãy đã nỏ mạnh hết đà, các ngươi còn chần chờ cái gì! Dương Nhạc Thủy hiển nhiên cùng có cùng suy nghĩ với Lăng Âm Cầm, thấy các võ giả dưới trướng đều bị dọa cho sợ vỡ mật, sợ rèn sắt không thành thép lập tức quát lên, thúc giục bọn chúng mau mau ra tay. Vừa nghe hắn nói như vậy, những võ giả Huyền Vân Các còn lại như vừa tỉnh mộng, dẹp sự khiếp đảm và kiêng kỵ sang một bên, lộ ra vẻ mặt hung dữ. Dương Khai cười gằn, hai tay liên tục huy động, bắn ra hai vòng Nguyệt Nhận vô cùng lớn, tựa như hai bánh xe đen như mực lao thẳng tới đám người đối diện. Ngay sau đó, những tiếng hét thảm chợt vang lên đến tận mây xanh, nơi Nguyệt Nhận đi qua thế như chẻ tre, căn bản không có võ giả nào có thể ngăn cản, chỉ hơi chạm đến liền bị cắt thành hai nửa, phơi thây tại chỗ. – Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không đường ngươi lại tới! Hôm nay ai cũng đừng nghĩ đi nữa. Dương Khai hừ lạnh một tiếng, hai tay tiếp tục huy động, một vòng lại một vòng Nguyệt Nhận gào thét tuôn đi, chỉ trong khoảnh khắc, đám võ giả Huyền Vân Các liề

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.