Dark Light

giác tầm mắt nóng rực của thái tử ngưng Leave a comment

Vương như vậy. Hơn nữa mỗ 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k i một loại cấp bậc bất phàm, nhất là trên bản thân nàng, từng cổ lực lượng dao động cường đại như ẩn như hiện, hiển nhiên cũng mang không ít bí bảo cường lực. Thiếu nữ này tuyệt đối có lai lịch, hơn nữa lai lịch cũng không nhỏ. Điều này làm cho Dương Khai từ đầu đến cuối để ý tới nàng. Tuy nhiên bây giờ nàng nếu nói có biện pháp đối phó con chim lửa đó, Dương Khai ngược lại cũng tin 7, 8 phần. Ăn của người thì mở miệng nói cho người, lấy của người ta thì khó mà thẳng tay với người ta được, Dương Khai tuy rằng không muốn tham gia vào chuyện nơi đây của Ngọc Thanh Sơn, nhưng dù sao nhận chỗ tốt của người ta, lại giữa đường thối lui như vậy cũng có chút không xong, cho nên chỉ có thể một đường đi tới chỗ tối rồi. – Tiểu Thất cô nương, cô nương nói có thủ đoạn có thể đối phó con chim lửa đó, vậy có thể nói rõ cặn kẽ hay không? Dù sao súc sinh kia thực lực không tầm thường, chúng ta đích thực không muốn theo đuôi người khác. Từ Thanh có chút băn khoăn hỏi han. Vu Nhược Mai gật đầu giống vậy, đồng ý quan điểm của Từ Thanh. Mạc Tiểu Thất cau mày lại, có chút dáng vẻ đắn đo, một hồi lâu nàng mới như quyết định, mở miệng đáp: – Ta không tiện nhiều lời cặn kẽ, nhưng trên tay ta có một món bí bảo khắc chế lực lượng của nó. Chư vị xin hãy tin tưởng ta. Ta sẽ không để cho các ngươi đi làm chuyện quá nguy hiểm. Nghe vậy, Từ Thanh cùng Vu Nhược Mai liếc nhau, hơi gật đầu. Từ Thanh cười nói: – Nếu Tiểu Thất cô nương nói như vậy, Từ mỗ cũng không hỏi thêm nữa, chỉ hy vọng đến lúc đó Tiểu Thất cô nương nhất định phải thành công là được. – Không thành vấn đề, cứ để đó cho ta. Mạc Tiểu Thất nghe vậy mừng rỡ, vỗ vỗ bộ ngực, một bộ dáng đảm nhiệm nhiều việc: – Như vậy bây giờ truy lùng vị trí của nó đi, tuy rằng không biết nó hiện đang ở nơi nào, nhưng theo dấu vết tìm kiếm, nhất định là có thể tìm được. Khi nói chuyện, nàng lần nữa phía trước dẫn đường đi. Một đường xâm nhập vào bên trong, đi ước chừng hơn một canh giờ, đoàn người trong không khí khẩn trương bất an, Mạc Tiểu Thất lại lần nữa dừng lại bước chân. Dấu vết phía trước bỗng nhiên biến mất. Đang lúc nàng chau mày, muốn lần nữa tìm đầu mối. Một cỗ lực lượng không phải tầm thường chợt thoải mái đi ra từ một chỗ. Lực lượng kia nóng nảy vô cùng. Nó vừa xuất hiện liền khiến nhiệt độ trong không khí tăng thẳng lên. Cây cối xanh tươi bốn phía bị sự ảnh hưởng cực nóng này trong phút chốc trở nên khô héo cạn kiệt, ngay sau đó đốt cháy. – Cẩn thận! Dương Khai vội vàng khẽ quát một tiếng. Cũng không cần hắn nhắc nhở, bốn người ở đây toàn bộ đều là Hư Vương tam tầng cảnh võ giả, vô cùng nhạy cảm đối với lực lượng triều tịch phập phồng. Ngay lúc dao động nóng rực truyền đến, bốn người cũng đã tránh ra các phương hướng khác nhau. Hô… Ngọn lửa tối đen như mực có kích thước vào khoảng chậu rửa mặt, trực tiếp đánh vào chỗ vị trí của mọi người, khiến một mảnh địa phương đó hoàn toàn biến thành đất khô cằn. Hắc viêm hừng hực thiêu đốt, dường như vĩnh viễn cũng sẽ không dập tắt vậy. Vô luận là màu sắc thâm u hay là sát thương kinh khủng cũng làm cho người không khỏi hơi biến sắc mặt. – Quả nhiên ở chỗ này! Mạc Tiểu Thất chẳng những không sợ hãi, ngược lại vui mừng quá đỗi, trên gương mặt mềm mại tràn đầy vẻ mặt vui mừng nhảy nhót, chăm chú nhìn một vị trí nào đó. Trên vị trí đó, một con quái điểu ước chừng chiều dài khoảng một trượng, toàn thân bày biện ra lửa màu đỏ. Hai tròng mắt lộ hung quang nhìn bốn người. Nó phảng phất như được luyện chế thành từ ngọn lửa. Ngọn lửa nóng rực thiêu đốt bên ngoài thân, kéo đuôi cánh thật dài, bề ngoài hùng vĩ tráng lệ, giống như hỏa chi tinh linh vậy. – Lưu Viêm? Dương Khai nhìn sửng sốt. Con chim lửa bỗng nhiên xuất hiện chỉ nhìn từ ngoại hình, quả thực cùng một khuôn mẫu khắc ra từ bản thể của Lưu Viêm. Nhưng hắn rất nhanh đã hiểu rõ, hỏa điểu trước mắt không phải Lưu Viêm. Bởi vì nó mặc dù thoạt nhìn như thế nào đi nữa như là ngọn lửa luyện chế thành, lại vẫn là sự tồn tại sinh động, hơn nữa… Dương Khai còn mơ hồ cảm nhận được một cỗ uy áp nhàn nhạt từ trong cơ thể của nó. Đó là một loại lực lượng nói không rõ, mạnh như mình ở trước mặt nó cũng có chút cảm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.