Dark Light

EbookTruyen.MeTô Mạt dừng lại cước Leave a comment

với chuyện này đều không p 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k hải quá để bụng, hơn nữa hắn đoán rằng cũng không ai có thể thăng cấp Tinh Ấn của mình đến đỉnh cấp được. Một ngày sau, Dương Khai lần nữa quay trở về biển căn nguyên. Lần trước bởi vì đụng phải Ô Mông Xuyên, Dương Khai nóng lòng muốn tìm hắn để tìm hiểu tin tức Phệ Thiên Chiến Pháp, cho nên mới phải ly khai biển căn nguyên, nhưng hiện tại pháp thân đã đột phá bình cảnh, dĩ nhiên là hắn muốn quay trở lại. Biển căn nguyên vẫn còn rất nhiều lực lượng căn nguyên chưa bị hắn hấp thu luyện hóa, căn nguyên hoàn chỉnh trong truyền thuyết hắn cũng chưa gặp được, sao có thể nào cứ như vậy bỏ lỡ chứ? Mà khi Dương Khai đi tới biển căn nguyên, mới phát hiện ra, khung cảnh hết thảy khác với lúc trước rất lớn. Phóng mắt nhìn tới, diện tích biển căn nguyên đã giảm đi rất nhiều, hơn nữa số lượng võ giả tới đây nhiều hơn rất nhiều. không biết một tháng qua, rốt cuộc biển căn nguyên đã xảy ra biến cố gì. Bầu trời trên biển căn nguyên, hiện lên lấm chấn thân hình võ giả nhiều không đếm xuể, không ngừng có võ giả bị giết chết, từ không trung rơi xuống, lọt vào biển căn nguyên không thấy bóng dáng. So sánh với lúc trước, cường độ tranh đấu hiện tại cao hơn rất nhiều. Dương Khai không khỏi nhướng mày, nhiều người đều chạy tới biển căn nguyên như vậy, hiển nhiên là đã có người truyền tin tức ra ngoài, cho nên mới khiến cho rất nhiều võ giả chen lấn đổ xô tiến vào. Điều này cũng cho thấy biển căn nguyên đúng là một nơi tốt. Tuy nhiên nhiều thêm một người, phân tranh cũng sẽ tăng lên, cục diện hỗn loạn như vậy, có thể an tâm hấp thu luyện hóa căn nguyên có vẻ như rất quý hiếm. Dương Khai vừa phi hành vừa quan sát, phát hiện thấy thế cục so với hắn tưởng tượng còn bất ổn hơn nhiều. Chẳng những võ giả tranh đấu nhiều hơn, mà giờ phút này biển căn nguyên lại tỏa ra một loại khí tức biến hoá vô cùng kỳ lạ. Dương Khai cảm nhận được rõ ràng, biển căn nguyên đang từ từ lưu động về một hướng, loại động tĩnh này, so với hắn gây ra lúc trước còn muốn lớn hơn. Chẳng lẽ còn có người nào khác có bảo vật tương tự Huyền Giới Châu? Nếu không, sao có thể khiến cho biển căn nguyên xuất hiện động tĩnh dị thường như vậy chứ. Trong lòng hắn tràn đầy nghi hoặc. Tuy nhiên hắn cũng không đứng ở bên ngoài suy nghĩ quá lâu, mà chuẩn bị giống như lần trước, định xâm nhập vào quan sát tình huống bên trong. Lực lượng căn nguyên ở sâu bên trong nồng đậm tinh thuần hơn nhiều, hấp thu luyện hóa một ngày ở trong đó, phải bằng một tháng ở bên ngoài. Bỗng nhiên Dương Khai như có điều cảm ứng, quay đầu nhìn về một hướng. Ở phía đó, vừa lúc cũng có một cặp mắt sáng ngời đang nhìn lại. Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Dương Khai liền sáng ngời, lập tức thay đổi phương hướng bay về bên đó. Bởi vì người đang nhìn hắn ở bên đó không ngờ lại chính là Lưu Viêm! Sau một năm tiến vào Toái Tinh Hải, Dương Khai đã tách ra với đám người Lưu Viêm, Hoa tỷ cũng ra ngoài tìm kiếm cơ duyên của mình, dẫn tới hắn chỉ còn lại một mình, thỉnh thoảng lại cảm thấy có chút cô tịch. Nhưng không ngờ lúc này hắn lại lần nữa gặp được Lưu Viêm trong biển căn nguyên này. Tuy trùng hợp, nhưng đây cũng là điều tất nhiên. Thời khắc này bảy tám thành võ giả còn sống sót đều hội tụ về biển căn nguyên của Toái Tinh Hải, đám người Lưu Viêm chắc chắn cũng đã nghe được tin tức về biển căn nguyên, cho nên mới lập tức đi tới nơi này. Mà tiểu nha đầu của Trương gia, giờ phút này cũng đang đứng bên cạnh Lưu Viêm, nhìn qua rất duyên dáng yêu kiều, khí sắc không tệ. Khi Dương Khai bay qua, Lưu Viêm liền lén lút thọc Trương Nhược Tích một cái, thấp giọng nói với nàng một câu gì đó. Ngay sau đó, Trương Nhược Tích liền quay đầu nhìn về phía Dương Khai, ánh mắt lập tức sáng lên. Khi Dương Khai bay tới trước mặt, nàng lập tức lêu lên lảnh lót: – Tiên sinh! Cũng không biết có phải vì gặp lại Dương Khai hay không, mà lúc này khuôn mặt Trương Nhược Tích đỏ ửng lên, cười híp mắt tràn đầy vui sướng, có vẻ vô cùng cao hứng. Dương Khai mỉm cười, đang chuẩn bị nói chuyện, bỗng nhiên hai mắt trợn trừng, nhìn chằm chằm vào Trương Nhược Tích. Tiểu nha đầu bị Dương Khai nhìn như vậy trở nên rất ngượng ngùng. – Đạo Ngu

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.