Dark Light

EbookTruyen.MeTô Hinh Nhi bị trở Leave a comment

y hút cánh tay cụt có Tinh 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k Ấn của Trường Hiền lại, rồi xoay người theo hướng Trường Hiền chỉ bay đi. – Khốn kiếp, khốn kiếp a! Trường Hiền dùng tay còn lại băng bó miệng vết thương, vẻ mặt dữ tợn rống giận. Nhưng Dương Khai đã sớm không thấy bóng dáng. Một đường đi về phía trước, ước chừng nửa ngày sau, cuối cùng Dương Khai cũng cảm ứng được vị trí những người khác. Tuy nhiên đại đa số nhưng người nay, hoặc là đã bị không gian loạn lưu cắn nuốt, hoặc là bị khe nứt không gian ở nơi đây giết chết, thi thể không cái nào còn nguyên vẹn, chỉ còn sót lại từng cái Tinh Ấn, chỉ dẫn phương hướng cho Dương Khai. Lại một ngày nữa trôi qua, Dương Khai gần như đã thu thập toàn bộ Tinh Ấn của hơn 40 tên bị lọt vào đây. Lục Mang Tinh Ấn trên mu bàn tay hắn sau khi cắn nuốt hơn 30 Tinh Ấn, rốt cục cũng xảy ra biến đổi, lập tức biến thành Thất Mang Tinh Ấn, khiến cảm ứng của hắn xa hơn rất nhiều. Nghe đồn nếu Tinh Ấn có thể thăng cấp đến Cửu Mang Tinh Ấn cao cấp nhất, sẽ có thể tìm được truyền thừa của Phệ Thiên Đại Đế, chuyện này cũng không biết là thật hay giả, chỉ có điều Dương Khai cũng không có hứng thú đối với cái gọi là truyền thừa kia, cho nên hắn cũng không quá cưỡng cầu. Một khắc sau, bỗng nhiên Dương Khai cảm ứng được dao động của vài đạo Tinh Ấn từ phía trước truyền đến, hơi tính toán một chút, Dương Khai liền biết chủ nhân của những Tinh Ấn này, chính là những người cuối cùng rồi. Mà tên Doãn Nhạc Sinh kia nhất định cũng ở trong số đó, bởi vì một đường đi tới, tuy Dương Khai phát hiện hai thi thể của đệ tử Hoàng Tuyền Tông, nhưng cũng không thấy Doãn Nhạc Sinh. Tên này cũng là phước lớn mạng lớn, ở trong đường hành lang hư không lại là người sống sót đến cuối cùng, không biết rốt cuộc hắn như thế nào mà làm được. Dương Khai không chút do dự, thân hình khẽ lắc một cái liền phóng về phía mấy tên này. Một nén nhang sau, hắn đã đi tới vị trí của mấy tên này. Thần niệm quét qua, Dương Khai phát hiện số còn sống chỉ còn bốn người, Doãn Nhạc Sinh và Trường Hạo bất ngờ cũng ở trong đó, hai tên còn lại thoạt nhìn cũng đều là cường giả Đạo Nguyên Cảnh hàng đầu, chỉ có điều Dương Khai cũng không quen thuộc. Hơn nữa chỗ này chẳng những có bốn người bọn họ, mà thậm chí ngay cả Sơn Hà Chung trốn vào trong hư không cũng ở đây. Dị bảo này có từ thời hồng hoang, do một vị Đại Đế sinh ra, chứng kiến chiến tranh giữa chư đế, sau mấy vạn năm yên lặng, lúc này lại đang lẳng lặng vắt ngang trong đường hành lang hư không Ánh sáng của nó đã thu lại, không hề có linh tính, tựa như một thứ đồ vật cũ kỹ bị vứt bỏ vậy, chậm rãi đợi chủ nhân tiếp theo đến. – Không ngờ ngươi lại không chết! Doãn Nhạc Sinh thấy Dương Khai đi đến, quay ngoắt đầu lại, kinh ngạc nhìn hắn. Dương Khai tinh thông lực lượng không gian, điểm này Doãn Nhạc Sinh cũng biết. Năm đó khi hai người giao thủ ở thông đạo tinh quang, Dương Khai đã từng vận dụng thần thông không gian, đánh vỡ thông đạo tinh quang kia. Khiến Doãn Nhạc Sinh ngạc nhiên chính là, lúc trước Dương Khai tại khoảng cách gần như vậy, rõ ràng lại có thể thừa nhận được sóng âm của Sơn Hà Chung đánh tới, đồng thời bị dính Tu La Địa Sát của hắn, lại vẫn có thể sống được. Hơn nữa lúc này xem ra, hắn chẳng những còn sống, mà còn sống rất khỏe mạnh. Dương Khai bĩu môi nói: – Ngươi cũng có chết đâu, Doãn huynh làm gì kinh ngạc như vậy. Hai mắt Doãn Nhạc Sinh sáng ngời, gật gật đầu nói: – Tốt tốt, rất tốt, ngươi không chết là tốt rồi. Không ngờ thấy Dương Khai không chết hắn lại vui mừng như vậy, không biết là hắn đang vui mừng cái gì. Dương Khai nghi hoặc nhìn hắn, nói: – Doãn huynh, ngươi nói như vậy dễ khiến người khác hiểu lầm lắm đó, lại tưởng chúng ta quan hệ rất tốt nữa. Doãn Nhạc Sinh cười lớn nói: – Không quản ta và ngươi có quan hệ như thế nào, dù sao ngươi không chết chính là chuyện tốt. Dương Khai lạnh lùng, nói: – Ta không chết, nhưng ngươi chết chắc rồi. Doãn Nhạc Sinh khinh khỉnh nói: – Ta và ngươi nói cho cùng cũng không có ân oán gì, không bằng mọi người hóa giải hận thù ở chỗ này? Dương Khai trừng mắt, nói: – Gì, gì… ta không nghe lầm chứ? Ngươi lại muốn hóa giải hận thù với ta sao? Ngươi có bị ấm đầu không

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.