Dark Light

EbookTruyen.MeNgụ ý, có nhiều người Leave a comment

ược Thiên Nhãn nhắc nhở, b 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k ản năng cầu sinh bộc phát ra, một thân lực lượng chợt cuồng bạo, hai nắm đấm huy động, từng quyền ảnh khổng lồ bay lên cao nghênh đón. Rầm, rầm rầm Quyền ảnh, sóng âm, và bàn tay chạm nhau, ngoài Bán Nguyệt Sơn, một mảnh thiên địa loạn lạc, đến ánh sáng tựa hồ đều bị cắn nuốt. Hồi lâu, bụi bặm đã ổn định. Thiên Nhãn và Huyết Giao mặt lộ vẻ vui mừng, liếc nhau lần nữa, khôi phục lòng tin, nhưng trong Bán Nguyệt Sơn không thấy động tĩnh gì. – Xích Nguyệt quả nhiên vẫn chưa tấn thăng. Huyết Giao thấp giọng cười gằn, quét sạch đi thần sắc kinh hoảng vừa rồi. – Nhưng cũng nhanh thôi. Thiên Nhãn dáng vẻ ưu tư, – Huyết Giao, nếu chúng ta lại trì hoãn, đến khi nàng thành công, Đế Thần Tinh thực sự không có nơi cho chúng ta sống yên ổn. – Ta biết. Con ngươi Huyết Giao lộ ra hung quang, gật đầu liên tiếp. – Vậy còn chờ gì, nhanh phá kết giới chết tiệt này đi, bất kể như thế nào cũng không thể để nàng thành công. Thiên Nhãn nổi giận quát một tiếng. Đang lúc hai vị Yêu tộc lĩnh chủ chuẩn bị động thủ lần nữa, trước mắt hoa lên một cái, một bóng người kỳ lạ xuất hiện nơi không xa phía trước bọn họ, đứng sừng sững trong hư không, thần sắc lãnh đạm nhìn bọn họ. – Ai! Huyết Giao nổi giận quát một tiếng. – Nhân tộc? Thiên Nhãn chỉ liếc mắt một cái liền nhìn thấu thân phận Dương Khai, không khỏi chau mày, thần niệm cường đại bao trùm về phía Dương Khai, liếc nhìn thật nhanh tìm hiểu hắn, rất nhanh, sắc mặt cả kinh: – Hư Vương lưỡng tầng cảnh! Đế Thần Tinh tuyệt đối không có khả năng có tồn tại của Nhân tộc Hư Vương lưỡng tầng cảnh, ngay cả Phản Hư Cảnh cũng vô cùng hiếm, như vậy chỉ có một giải thích duy nhất chính là đối phương đến từ tinh tu luyện khác. Nhìn giá thế thời khắc hiện tại của Dương Khai, dường như còn có chút ý muốn làm khó bọn họ, điều này khiến Thiên Nhãn không sao hiểu được. – Tên này nhìn có vẻ quen. Huyết Giao thấp giọng, thì thầm một tiếng, cặp mắt trợn to, cố gắng nhìn chằm chằm vào Dương Khai không buông, không biết bản thân đã gặp ngươi này khi nào lại không còn ấn tượng gì. Dương Khai toét miệng cười, nhìn hai đại lĩnh chủ Yêu tộc, lại nói với Xích Nguyệt ở trong Bán Nguyệt Sơn: – Tiền bối, người dường như gặp phải phiền toái! – Là tên hỗn đản ngươi! Xích Nguyệt cũng có vẻ vô cùng kinh ngạc, không nghĩ tới thời điểm này xuất hiện bên ngoài Bán Nguyệt Sơn lại là Dương Khai. – Đúng vậy. Ngươi không ngờ đã đến Hư Vương lưỡng tầng cảnh, điều này sao có thể? Giọng vô cùng kinh ngạc của nàng truyền ra từ trong Bán Nguyệt Sơn, linh khí thiên địa bên kia dường như đều bởi vì tâm tình của Xích Nguyệt mà có chút chấn động. Dương Khai mỉm cười: – Thế gian to lớn, không thiếu điều lạ, có điều gì không thể chứ, nhưng tiền bối người, đừng vì phân tâm mà thất bại trong gang tấc. Xích Nguyệt tức giận nói: – Chuyện như vậy cần ngươi nhắc nhở sao? – Được, vãn bối không nhiều lời nữa. Dương Khai ngượng ngùng cười. – Phải rồi, phiền toái nhỏ trước nhà tiền bối, có cần ta ra tay giải quyết giúp người không? – Ngươi cũng thật tự tin. Xích Nguyệt kinh ngạc. – Ngươi tấn thăng Hư Vương Cảnh mới bao lâu? – Khà khà, hai đại lĩnh chủ thôi mà, vãn bối tuy rằng không dám cam đoan quá nhiều, nhưng tự vệ vẫn không vấn đề gì. – Hả? Xích Nguyệt không ngừng kinh ngạc, không biết Dương Khai sao lại có lòng tin lớn như vậy, trầm mặc một hồi, mới trầm giọng nói: – Ta hiện tại không tiện ra tay, ngươi nếu thực sự có bản lĩnh, vậy cùng chơi với bọn hắn đi, dù gì cũng không phải người ngoài, ngươi giúp ta là chuyện đương nhiên! – Vãn bối tuân mệnh! – Ngươi cẩn thận một chút, bổn cung tuy rằng không biết ngươi rốt cuộc đã uống linh đan diệu dược gì, có thể trong khoảng thời gian ngắn đưa thực lực tăng tới trình độ này, nhưng Hư Vương Cảnh là phải dựa vào thời gian để tích lũy, đừng chết đấy, bổn cũng cũng không muốn sau này khiến Khinh La oán trách. Xích Nguyệt hiển nhiên là cho rằng Dương Khai có thể trong khoảng thời gian ngắn đạt đến trình độ này là công của linh đan diệu dược, hơn nữa không phải linh đan diệu dược bình thường! – Đa tạ tiền bối lo lắng, ta sẽ cố gắng sống. Dương Khai nghiêm nghị gật đầu. Khi hai người nói chuyệ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.