Dark Light

EbookTruyen.MeCác nàng bởi vì nghe Leave a comment

uống gì có 4 Đế Tôn nhất t 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k ầng cảnh hỗ trợ, đến lúc đó chỉ cần giải quyết Dương Khai trước, sau đó mấy người cùng nhau vây công Cơ Dao, sẽ không gây ra sóng gió gì. – Sư tôn, ta muốn xé miệng hắn, bầm thây ngàn vạn! Cơ Dao nổi giận, ngực phập phồng, thật giận dữ không thôi. – Ừ, đi đi, mấy tên còn lại để cho ta. Dương Khai gật đầu. Cơ Dao được lệnh, người chợt lóe lên trực tiếp đến trên đầu Bạch Du, trường kiếm lạnh lẽo rung lên, những đóa kiếm hoa bao phủ Bạch Du. – Tiện tỳ ngông cuồng! Bạch Du hét lớn, tay nắm vào hư không, một cây trường thương xuất hiện, vận chuyển đế nguyên quét ra một thương, kiếm hoa liền sụp đổ. Trường thương xoay tròn quét về phía Cơ Dao, Cơ Dao mặt không đổi sắc tung ra trường kiếm, một đạo kiếm mang chém về phía Bạch Du. Hai người liền lao vào đánh một đoàn, đế nguyên tuôn trào, pháp tắc va chạm, đánh cho hừng hực khí thế. Vừa giao chiến với Cơ Dao, Bạch Du vừa hô: – Các ngươi đi giết hai tên kia rồi tới giúp ta! – Rõ! Thành chủ Nghiêm Đông cùng 3 trưởng lão Huyền Lôi Các nhận lệnh, lập tức hành động, chân đạp liên tiếp, bốn người chia ra bốn hướng bao vây Dương Khai cùng Thạch Thiên Hà. – Đổng phu nhân… Nghiêm Đông ánh mắt lạnh lùng nhìn Thạch Thiên Hà: – Bổn thành chủ thật không ngờ tới, ngươi là đệ tử Băng Tâm Cốc, ngươi thật là lừa bổn thành chủ khổ quá. Thạch Thiên Hà cắn răng: – Trăm năm trước ta đã bị trục xuất khỏi Băng Tâm Cốc, hiện tại không coi là đệ tử Băng Tâm Cốc nữa. Nghiêm Đông cười ha hả: – Mặc kệ thế nào, nói đến cùng ngươi cũng là người Băng Tâm Cốc. Nghe nói, còn là đệ tử của An Nhược Vân? – Phải thì sao? Nghiêm Đông thở dài, nói: – Năm đó, bổn thành chủ du lịch bên ngoài, cũng từng làm quen một đệ tử Băng Tâm Cốc, người đó… băng thanh ngọc khiết, ngoài tú trong tuệ, tựa như Đổng phu nhân vậy. Bổn thành chủ vô cùng ái mộ, đáng tiếc hoa rơi cố ý nhưng nước chảy vô tình, cô gái kia lại không vừa mắt bổn thành chủ, làm bổn thành chủ vẫn luôn tiếc nuối vì chuyện này, đến giờ nhớ lại vẫn còn thở dài đáng tiếc. – Nghiêm thành chủ còn có một đoạn chuyện phong nhã này? Trưởng lão Huyền Lôi Các bên cạnh không khỏi bật cười. – Sao chưa từng nghe qua. – Đúng thế, nếu ngày đó thiếu nữ kia tiếp nhận Nghiêm thành chủ, chỉ sợ hôm nay đã bị liên lụy rồi, may mắn Nghiêm thành chủ người tốt có trời phù hộ. Trưởng lão Huyền Lôi Các khác cũng cười. Nghiêm Đông khoát tay: – Chuyện cũ năm xưa, các vị đừng cười Nghiêm mỗ, nhưng dù xa cách nhiều năm, bổn thành chủ vẫn còn nhớ, cô gái kia là Ngu Đan, không biết Đổng phu nhân có quen biết? – Ngu Đan sư tỷ? Thạch Thiên Hà cả kinh: – Ngươi cũng biết Ngu Đan sư tỷ? Nhìn thần sắc của nàng, rõ ràng là biết Ngu Đan. Nghiêm Đông cười ha ha: – Các người đều là môn hạ của An Nhược Vân, quả nhiên quen nhau, tốt lắm, rất tốt! Hắn vừa nói, không khỏi gật đầu, trong mắt lóe lên hào quang nguy hiểm. Trưởng lão Huyền Lôi Các còn lại vẫn không lên tiếng, chợt nghiền ngẫm liếc sang nói: – Nghiêm thành chủ, chuyện tiếc nuối năm đó, không lẽ hôm nay ngươi muốn bù đắp lại? Nghiêm Đông mỉm cười: – Cớ sao không được? Mấy người đều ngẩn ngơ, trưởng lão Huyền Lôi Các kia nói: – Nghiêm thành chủ quả nhiên tao nhã, vị Đổng phu nhân này… đã kết hôn nhiều năm rồi. – Mỹ phụ phong vận, Nghiêm mỗ thật thích, huống chi nàng chính là sư tỷ muội với Ngu Đan, nếu Nghiêm mỗ không lấy được sư tỷ, lấy sư muội ra chơi cũng được. Lát nữa các trưởng lão ra tay phải thương hoa tiếc ngọc một chút, đừng làm nàng bị thương. Mấy trưởng lão Huyền Lôi Các cũng hết biết nói sao, nhưng cũng hiểu chuyện năm đó thành tâm kết trong lòng Nghiêm Đông, hôm nay nếu bắt được Thạch Thiên Hà, có thể cởi bỏ tâm kết, đều gật đầu: – Nghiêm thành chủ đã nói, chúng ta tự nhiên nể tình. Nghiêm Đông cười ha ha: – Vậy cảm tạ các vị trước. Thạch Thiên Hà sắc mặt đỏ bừng, giận dữ: – Nghiêm Đông, không ngờ ngươi hèn hạ vô sỉ như thế, uổng cho những năm qua Đổng Hải luôn luôn trung thành, nghe theo lệnh ngươi. – Đổng Hải? Nghiêm Đông hừ lạnh: – Nhắc tên người chết kia làm gì! Yên tâm, hắn không thương ngươi, sau này bổn thành chủ sẽ yêu thương ngươi! – Người… chết… Thạch Thiên Hà sắc mặt trắng bệch, kinh hô: –

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.