Dark Light

dùng sức gật đầu, nói thật, nàng phải Leave a comment

úng vậy đúng vậy, ân đức c 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k ủa Dương huynh ta xin khắc trong tâm khảm, có ngày tất báo! – Dương huynh, nhiều bằng hữu thì có nhiều lựa chọn hơn, sau này nếu ngươi tới Tây Vực, Tôn mỗ nhất định sẽ long trọng nghênh đón! Hai người kia cũng vội vàng hùa theo Trường Hạo, vẻ mặt khẩn cầu nhìn Dương Khai. – Cút đi! Dương Khai không nhịn được khẽ quát một tiếng. Trường Hạo nghe vậy, sắc mặt từ từ lạnh xuống, nhìn Dương Khai nói: – Dương Khai, ngươi cũng không nên không thức thời, tuy rằng thực lực của ngươi không tầm thường, nhưng bốn người bọn ta liên thủ ngươi cầm chắc không địch lại, không nên ép chúng ta mạnh tay với ngươi! Dương Khai hừ lạnh một tiếng: – Lúc trước bốn mươi người các ngươi bổn thiếu còn không sợ, hiện tại chỉ còn lại có bốn tên, có thể bắt ta thế nào? Muốn chết thì cứ lên thử một chút. Sắc mặt Trường Hạo cứng đờ, nhưng cũng biết Dương Khai nói là sự thật, trước đó bốn mươi người đều không thể làm gì được Dương Khai, hiện tại cho dù bốn người bọn họ liên thủ, cũng chưa chắc có thể giữ được hắn. Huống chi, võ giả tinh thông lực lượng không gian trong lời đồn là khó đối phó nhất, người như thế cho dù đánh không lại, thì chạy trốn cũng là số một. Dương Khai không để ý tới Trường Hạo cùng hai tên kia nữa, quay đầu nhìn về phía Doãn Nhạc Sinh, âm trầm nói: – Ngươi nếu muốn cùng ta giao dịch, vậy thì hãy lấy ra thứ có thể khiến song phương chúng ta đều có thể tin tưởng được, nếu không hôm nay ngươi hẳn phải chết không thể nghi ngờ, cùng lắm thì tự ta đi Đông Vực từ từ tìm cũng được. Sắc mặt Doãn Nhạc Sinh trầm xuống, nói: – Dương huynh tự tin có thể giết chết ta sao? Dương Khai bĩu môi nói: – Trong hoàn cảnh này, ta chỉ cần động một chút thủ là có thể khiến ngươi chết không có chỗ chôn, ngươi nói ta giết được ngươi hay không? Nói rồi, Dương Khai vung tay lên, một luồng không gian loạn lưu bỗng nhiên như được dẫn dắt vậy, lập tức chảy tới như một dòng sông, đánh về phía Doãn Nhạc Sinh. Doãn Nhạc Sinh hoảng sợ, vội vàng tránh sang một bên. Sau khi thân hình lần nữa đứng vững lại, sắc mặt đã vô cùng tái nhợt. Hắn vốn cho rằng mình có đòn sát thủ, căn bản không cần quá mức e ngại Dương Khai. Nhưng hiện tại xem ra, ở trong hoàn cảnh đặc thù này, chẳng những không thể khiến Dương Khai bó tay bó chân, ngược lại còn vô hình gia tăng thực lực của hắn, nếu thật động thủ ở chỗ này, phần thắng của hắn không đến hai thành a! Phải nhanh rời khỏi nơi này, nếu muộn chỉ sợ sẽ sinh biến! Nghĩ đến đây, Doãn Nhạc Sinh trầm giọng nói: – Dương huynh, nhìn cái này thử xem! Dứt lời, hắn thuận tay ném một vật cho Dương Khai. Dương Khai cũng không sợ hắn giở trò lừa bịp gì, đưa tay nhận lấy, thần niệm đảo qua, lập tức kinh ngạc nói: – Hả? Thần Hồn Khế? Doãn Nhạc Sinh nhướng mày nói: – Dương huynh nhận ra được thứ này thì tốt rồi. Thần Hồn Khế, chính là một món đồ chơi của U Hồn Đại Đế, cung chủ U Hồn Cung tại Đông Vực, năm xưa trong lúc nhàm chán làm ra, suy cho cùng thì tương đương với một giấy khế ước, dùng để ký kết khế ước lời thề thần hồn giữa hai người với nhau, nhưng bởi vì trong Thần Hồn Khế này có một loại lực lượng kỳ lạ, cho nên song phương đều không thể làm trái nội dung khế ước, một khi làm trái, ắt gặp nổi khổ Phệ Hồn. Thần Hồn Khế tại nơi khác cực kỳ khó gặp, năm xưa Dương Khai cũng đã thấy qua, cho nên mới có thể nhận ra, hiểu được uy năng của thứ này. Chỉ cần song phương dùng lời thề thần hồn ký kết khế ước với nhau, sau khi khế ước có hiệu lực sẽ không thể làm trái được, trừ phi tự mình muốn chết. Thần Hồn Khế là đồ vật U Hồn Đại Đế nghiên cứu ra, mà U Hồn Cung của U Hồn Đại Đế lại ở đông Vực, cho nên Doãn Nhạc Sinh là đệ tử Đông Vực Hoàng Tuyền Tông có thể có một tấm Thần Hồn Khế trong tay, ngược lại cũng là chuyện bình thường. – Như thế đủ để cho thấy thành ý của ta rồi chứ? Doãn Nhạc Sinh nghiêm túc nhìn Dương Khai. Dương Khai gật gật đầu nói: – Nếu có Thần Hồn Khế, dĩ nhiên là không có vấn đề gì. Doãn Nhạc Sinh nói: – Tốt, ngươi đưa ta rời khỏi nơi này, ta sẽ nói tung tích khôi lỗi kia cho ngươi biết. Dương Khai trầm ngâm một chút, gật đầu nói: – Không thành vấn đề. Trường Hạo vội la lên: – Doãn huynh, dẫn ta theo với

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.