Dark Light

Dung Hoa dùng sức gật đầu,“Đương Leave a comment

ương là gia chủ của một gi 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k a tộc nhỏ trong Phong Lâm Thành, trong Phong Lâm Thành có lẽ còn được coi là nhân vật đứng đầu, nhưng tới nơi này, có lẽ ngay cả một đệ tử bình thường của người ta cũng còn không bằng, tự nhiên áp lực tâm lý rất lớn, sợ rằng lúc nữa gặp người ta rồi nói năng thất thố hay thất lễ gì gì đó. Hắn lần này tới dù sao cũng là nhờ người ta, tự nhiên là rất khẩn trương. Cùng so sánh, Dương Khai thì lại chẳng có chút áp lực nào, giống như đang đi du sơn ngoạn thủy vậy, thu hết những cảnh đẹp vào trong tầm mắt. Bất chợt, Dương Khai thân hình chợt dừng lại, nói: – Tần lão ca, có người qua đây. – A… Tần Triều Dương có chút lơ đễnh, nghe vậy bỗng cả kinh, cũng dừng bước chân lại, lặng lặng đứng yên tại chỗ. Chốc lát, hai luồng ánh sáng từ xa bắn tới, chính xác rơi xuống cách trước mặt hai người không xa, lạnh nhạt thăm dò bọn họ. Một người trong đó, tai to mặt lớn, cơ thể mập mạp, trên mặt nhung nhúc thịt mỡ, xém chút nhìn không ra con mắt ở đâu. Còn người kia là một người đàn ông mặt xanh, cũng không biết là sắc tố da vốn là màu xanh hay là do tu luyện một loại bí thuật nào đó, tóm lại nhìn trông không giống người bình thường cho lắm. Tu vi hai người họ cũng không phải là cao lắm, một người là Hư Vương lưỡng tầng cảnh, một người là Hư Vương tam tầng cảnh. Nhưng với một đệ tử tuần núi mà nói, tu vi như vậy cũng đủ để nói lên Thanh Dương Thần Điện bên trong cường đại cỡ nào! – Các ngươi là ai, vì sao lại tự tiện xông vào Thanh Dương Thần Điện? Tên nam tử mập mạp cũng không vì chệnh lệch tu vi mà tỏ ra khiếp sợ, trái lại dáng vẻ như người ở trên cao, vểnh mặt hất hàm sai khiến Dương Khai và Tần Triều Dương. Dương Khai trong lòng vừa động, thầm nghĩ, đại tông phái đúng là đại tông phái, đổi lại là ở chỗ khác, một Đạo Nguyên cảnh đứng trước mặt, các võ giả Hư Vương cảnh còn không căng thẳng khiếp vía, nhưng ở đây, trái lại giống như tu vi của mình thấp hơn bọn họ. Tần Triều Dương cũng có chút bất ngờ, bất quá vừa nghĩ nơi này là Thanh Dương Thần Điện, liền bình thường lại, vội vàng hạ thấp tư thế, ôm quyền nói: – Chào hai vị tiểu huynh đệ, lão phu là chủ của Tần gia trong Phong Lâm Thành… vị này là… Còn không đợi hắn giới thiệu tới Dương Khai, tên nam tử mập mạp liền nhướng mày, nói: – Phong Lâm Thành? Chưa từng nghe qua. – Chưa từng nghe qua! Tên nam tử mặt xanh kia trên mặt cũng mất đi vẻ nhẫn nại, khinh miệt nói: – Chắc là ở chỗ hoang vu hẻo lánh nào đó. – Sư huynh nói có lý! Tên mập mạp sờ sờ cái cằm đôi của mình, dáng vẻ tán đồng, đưa mắt nhìn Tần Triều Dương nói: – Tên nhà quê, ngươi không ở lại cái Phong Diệp Thành kia, mà chạy tới Thanh Dương Thần Điện để làm gì hả? – Tên, tên nhà quê.. Tần Triều Dương lúc đó liền kinh sợ, tên mập này lại dám ở trước mặt mình gọi mình như thế, trước giờ thực chưa có ai gọi hắn như vậy. Trong sâu tận đáy lòng không khỏi có chút tức giận, nhưng hiện tại đứng dưới gầm nhà người ta, không thể không cúi đầu, chỉ đành áp chế lửa giận trong lòng, cười trừ nói: – Là Phong Lâm Thành, không phải Phong Diệp Thành. – Không phải là như nhau sao? Nam tử mập mạp nói. – Ừm, đều như nhau! Nam tử mặt xanh cũng gật đầu nói. – Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta đó, các ngươi tới Thanh Dương Thần Điện để làm gì hả? Nếu không mau chóng trả lời, ta sẽ coi các ngươi là kẻ địch xâm phạm, đừng trách huynh đệ ta hạ thủ vô tình! Tên béo trong khi nói, liền tạo thế công kích với tốc đọ nhanh nhẹn không hề phù hợp với hình thể của hắn. Sư huynh đệ chúng ta rất lợi hại đấy, mau mau nói ra lý do tới! Nam tử mặt xanh cũng đồng thời bày ra một thế tạo hình, giống như chỉ cần một lời không phù hợp liền ra tay vậy. – Chậm đã! Tần Triều Dương hoảng sợ, hai người Hư Vương cảnh lại dám chủ động có ý muốn ra tay công kích bọn họ, tuy nói rằng có chút không biết tự lượng sức, nhưng ở đây dù sao cũng là tổng đà của Thanh Dương Thần Điện. Một khi tranh đấu, ắt sẽ có cường giả chạy tới, tới lúc đó hắn và Dương Khai dù có thủ đoạn thông thiên tới đâu cũng sẽ chạy không thoát khỏi đây. Hắn chau chuốt từ ngữ một hồi rồi mở miệng nói: – Hai vị tiểu huynh đệ đừng gấp, ta và vị Dương lão đệ đây không phải là kẻ địch của

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.