Dark Light

Dung Hoa cùng Hoàng Phủ Kha dậm Leave a comment

ỳ diệu, như thân thể ngâm 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k trong làn nước vô cùng vô tận, cực kỳ thanh thuần.Kinh mạch, ngũ tạng lục phủ, đều được gột rửa, Ngụy Tác thậm chí cảm giác được mọi thương tổn trong lúc đấu pháp kịch liệt với bạch bào thanh niên lành lại rất nhanh.Tựa hồ gột rửa mấy vạn lần, “mặt biển” trong thể nội từ từ tan đi.”À!” Ngụy Tác tỏ vẻ kinh hỉ, thể nội chân nguyên lưu động. Ba làn quang hoa kỳ dị ngưng thành.Ba dải quang hoa, một trăng một đỏ một lam, đều hình rễ cây. Chỉ có điều màu trắng và đỏa là hoàn chỉnh còn màu làm chỉ cỡ một nửa.Ba dải quang hoa này rõ ràng là linh căn quang hoa.”Nửa thủy linh căn! Ngụy Tác, thủy linh nguyên khí của Thủy hoàng hộ mệnh bảo phù giúp ngươi trực tiếp hình thành nửa thủy linh căn. Thủy hoàng hộ mệnh bảo phù quả nhiên danh bất hư truyền!” Nhìn rõ quang ảnh, lục bào lão đầu mã kêu lên.Ngụy Tác cũng hớn hở, đột nhiên mọc ra bạch bào thanh niên, bức gã phải dùng không ít con bài tẩy, cả Phá đan châu cũng sử dụng rồi, nhưng vì thế mà hình thành nửa thủy linh căn thì sinh ý đảo này không tệ.”Xem Vương chưởng quỹ thế nào đã.”Gã há miệng định hỏi thêm về Tam Hoàng tông, ban nãy đấu pháp kịch liệt, lục bào lão đầu sợ hãi cực độ, chỉ kịp nói vài ba thuật pháp của đối phương chứ không kịp nói về những thứ khác, rồi trù trừ một lúc thì thân ảnh gã loáng lên, lướt về phía Vương chưởng quỹ nằm mềm nhũn trên đảo.”À!”Đáp xuống trước mặt Vương chưởng quỹ, Ngụy Tác thấy mấy khiếu vị của ông ta, lấp loáng thanh quang, mấy mũi thanh sắc tế châm thò cán ra.”Đây là Định nguyên châm đặc hữu của Thanh Nguyên môn. Là pháp bảo chuyên dụng cấm chế thể nội chân nguyên củ tu sĩ. Y quả thật đã đến nhiều nơi, thu được không ít đồ tốt.” Lục bào lão đầu nhìn kỹ rồi đọc ra lai lịch mấy mũi châm.——oOo——Chương 386: Tam Hoàng tôngNguồn: EbookTruyen.Me”Pháp bảo chuyên dụng cấm chế chân nguyên của tu sĩ? Phẩm giai thế nào?””Định nguyên châm phẩm giai không cao, chỉ linh cấp cao giai, chỉ khi bắt được đối thủ mới hữu dụng.” Lục bào lão đầu giải thích, “chỉ là Định nguyên châm là thuấn di pháp bảo, có thể xuất kỳ bất ý đánh lén.””Định nguyên châm sử dụng thế nào?” Ngụy Tác gật đầu.”Lấy ra không khó, chỉ cần dồn chân nguyên vào.”Lục bào lão đầu nói vậy, Ngụy Tác thử kích phát chân nguyên, dồn vào mũi thanh sắc tế châm.Quả nhiên, thanh quang lóe lên, thanh sắc tế châm vốn tựa hồ nối liền với thân thể Vương chưởng quỹ bị gã hút ra.Cây châm dài chừng ba tấc, cực nhẹ, nhỏ hơn cả sợi tóc, nhưng có khắc phù văn huyền ảo.”Pháp bảo này, Thanh Nguyên môn luyện chế không nhiều, khi chủ nhân cuối cùng của ta chết, ta bị khốn tại Dưỡng quỷ quán, Thanh Nguyên môn vẫn còn, sau này ta đọc điển tịch không thấy nói gì về việc Thanh Nguyên tông bị diệt thế nào. Y có Định nguyên châm, chưa biết chừng đã mò qua di tích của Thanh Nguyên tông. Hung sát hoán huyết thuật cũng là bất truyền chi bí của Ma Huyết tông, không thể lưu truyền ở ngoài, phải vào sơn môn Ma Huyết tông mới có.” Lục bào lão đầu tiếp lời.Ngụy Tác nhíu mày, liên tục lấy hết Định nguyên châm khỏi người Vương chưởng quỹ.Định nguyên châm gồm sáu mũi, kích phát là thành một bộ, phải sáu ngọn cùng cắm vào mới có tác dụng, bất quá lúc lấy ra lại cần từng ngọn.Thu sáu mũi Định nguyên châm vào nạp bảo nang trung, Ngụy Tác chợt tỏ vẻ kinh nghi.Đoạn mắt gã lóe lên, tựa hồ dùng thần thức quét kỹ mấy lượt khắp người Vương chưởng quỹ.Tiếp đó tử sắc chân nguyên giáng vào sau gáy Vương chưởng quỹ.Chát! Thủy linh nguyên khí trong veo bị đánh tan, bật khỏi gáy lão.Vương chưởng quỹ hộc một tiếng, từ từ tỉnh lại.”Ngụy trưởng lão!”Mở mắt ra, thấy Ngụy Tác đứng trước mặt, Vương chưởng quỹ cuống quýt bò dây, đồng thời kinh hãi nhìn quanh nhưng không thấy tung tích bạch bào thanh niên.”Vương chưởng quỹ, thứ lỗi, trước kia đã che giấu thân phận.” Ngụy Tác gật đầu với Vương chưởng quỹ: “Thật ra chúng ta là người quen, Vương chưởng quỹ đã giúp mỗ nhiều, chúng ta không nên khách khí, cứ xưng hô là đạo hữu như trước được rồi.”Vương chưởng quỹ dù gì cũng từng trải, thấy gã thản nhiên rồi không thấy tunh tích bạch bào thanh niên thì đoán ra đại khái, tỏ rõ thần sắc chấn kinh rồi trấn định, nhăn nhó: “Tại hạ không ngờ đạo hữu là thiên tài

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.