Dark Light

dựa vững chắcNguồn: Leave a comment

xem sư môn. Băng Tâm Cốc 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k không gần Băng Hải, dù bí bảo lâu thuyền này có tốc độ bay rất nhanh, tối thiểu phải nửa tháng mới đến. Cũng may Băng Vân coi như chủ nhà, nắm rõ địa hình Bắc Vực, theo nàng chỉ dẫn, Dương Khai cũng không sợ lạc đường. Bay chừng vài ngày, Dương Khai đang nghỉ ngơi trong khoang liền nghe trên sàn tàu có tiếng rối loạn, hắn cả kinh, không biết có chuyện gì, vội đi lên sàn tàu. Lúc này, đoàn người Phạm Hinh đứng trên sàn tàu, ánh mắt nhìn về một hướng. – Chuyện gì? Dương Khai nhíu mày hỏi. – Dương sư huynh! Phạm Hinh thấy Dương Khai đi lên, vội chỉ về hướng kia: – Bên kia có người chiến đấu, hơn nữa còn là rất nhiều người vây công một nữ nhân, thật là không biết xấu hổ. Dương Khai nghe vậy, thả ra thần thức, quả nhiên phát hiện cách đó mười mấy dặm có một đám người đang vây công một nữ nhân. Tu vi nữ nhân không kém, là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, hơn nữa nguyên lực cực kỳ hùng hồn, cấp bậc bí bảo trong tay cũng cực cao, cho nên dù lẻ loi, cũng không dễ dàng bị bắt được. Trong đám người vây công nàng, còn có hai Đạo Nguyên tam tầng cảnh, chỉ là không rõ bọn họ kiêng kỵ gì, không hạ sát thủ với nàng, chỉ là vây công mà thôi. Nhìn kiểu này, hẳn là muốn tiêu hao sức của nữ nhân đó, đợi nàng kiệt sức mới bắt sống. Dương Khai chỉ liếc qua, liền biết nữ nhân này nhất định là đệ tử tinh nhuệ đại tông môn nào đó, thực lực của nàng không kém gì Hạ Sanh, Vô Thường mà hắn biết, đánh một trận sinh tử thì tuyệt đối ngang ngửa. Các tông môn đứng đầu Nam Vực bồi dưỡng được nhân tài như Hạ Sanh, Vô Thường, tự nhiên Bắc Vực cũng sẽ không kém, nữ nhân này là ví dụ tốt nhất. Dương Khai xem chừng đám người vây công nữ nhân đó cũng biết nữ nhân này, cho nên mới kiêng kỵ, không dám hạ sát thủ, chỉ muốn bắt sống đối phương. Nghĩ vậy, Dương Khai thản nhiên nói: – Đi lại Tinh Giới, chuyện này xảy ra thường ngày, để ý làm gì. Dù rằng một đám người ăn hiếp một nữ nhân quả thật không đường hoàng, nhưng chuyện này xảy ra vô số trong Tinh Giới, Dương Khai không có lòng dạ nào để ý. huống gì, hắn cảm thấy với thực lực thiếu nữ kia, thật muốn liều chết chạy ra, đám người kia cũng chưa chắc cản nổi, hiện tại nàng bị nhốt cũng chỉ là chưa bất chấp mà thôi. – Nhưng mà Dương sư huynh… Phạm Hinh lo lắng nhìn Dương Khai: – Nữ nhân kia sử dụng công pháp bí thuật Băng Tâm Cốc, nói không chừng là sư tỷ trong cốc! – Băng Tâm Cốc? Dương Khai nhướng mày, có phần bất ngờ: – Ngươi xác định? Phạm Hinh vội nói: – Đương nhiên, chúng ta vẫn luôn tu luyện công pháp bí thuật sư tôn truyền thụ, sẽ không cảm ứng nhầm. Vị sư tỷ đó đang gặp nạn, chúng ta không thể ngồi mặc kệ. Dương Khai lại quan sát cẩn thận nữ nhân kia, phát hiện nàng sử dụng công pháp bí thuật hệ băng, bí bảo vận chuyển uy năng lạnh lẽo, xem ra Phạm Hinh không nói sai, nữ nhân này đùng là Băng Tâm Cốc. Chỉ là… Băng Tâm Cốc cũng là một trong tông môn đứng đầu Bắc Vực, môn hạ đệ tử đi lại Bắc Vực hiếm có người dám chọc. Nữ nhân này sao lại gặp rắc rối đến thế? Đám người vây công nàng là ai? – Sư huynh… Lưu Tiêm Vân trông mong nhìn Dương Khai, thần sắc khẩn cầu. Hiện tại nàng xem như đệ tử Băng Tâm Cốc, thấy được sư tỷ đồng môn bị nhiều người vây công, tự nhiên không nhìn được. Nhưng tu vi của nàng quá thấp, chỉ mong chờ vào Dương Khai, muốn hắn giúp nữ nhân kia. – Được rồi, nếu là Băng Tâm Cốc, vậy đương nhiên không thể ngồi nhìn mặc kệ. Dương Khai gật đầu, tay bấm pháp quyết, lâu thuyền liền đổi hướng, tiến về phía chiến trường. Khoảng cách mười mấy dặm, với tốc độ của lâu thuyền thì chỉ cần mấy nhịp thở là đến. Hai bên chiến đấu bên dưới nhận ra có người tới, biểu tình khác nhau. Nữ nhân kia nhíu mày, có chút lo lắng, đoàn võ giả vây công nữ nhân cũng tỏ vẻ không vui, nhưng hai bên đều không hẹn mà cùng dừng tay, nhìn lên lâu thuyền. Nhìn gần, Dương Khai mới thấy được nữ đệ tử Băng Tâm Cốc cực đẹp, mái tóc dài như mây bay bay, mày liễu như sương khói, mắt sáng lấp lánh, có lẽ vì chiến đấu mà hiện giờ nàng hít thở dồn dập, má ngọc đỏ hồng, yêu kiều diễm lệ, làn da cực tố, trắng tinh hoàn mỹ, khinh sương thẹn tuyết. Khí tức của nàng có chút tương tự Băng Vân, đều vô cùng tinh khiết,

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.