Dark Light

do hai nàng cầu tình hoàng đế mới đồng Leave a comment

ương Khai đều không tính l 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k à đứng đầu, nhưng hắn lại dám làm một ít chuyện mà thường nhân không dám nghĩ, nàng nghĩ xong một hồi nói: – Tuy nhiên nếu huynh dám hành sự như thế, nhất định là có một chút dựa vào. Ta cũng sẽ không khuyên bảo huynh, nhưng nhất định phải cẩn thận mọi sự. Ta cũng không hy vọng thật vất vả ở chỗ này đụng phải một người quen cũ, lại còn phải nhăt xac người đó. – Yên tâm, đánh không lại, ta sẽ chạy. Dương Khai toét miệng cười: – Tuy nhiên nàng hãy nói cho ta biết trước, Hợp Hoan Lâu này có bối cảnh như thế nào? – Bối cảnh sao? Thiên Nguyệt nhíu mày một cái: – Tình huống cụ thể ta không phải hiểu rất rõ. Dù sao từ khi ta đi tới nơi này, lại không cùng người ngoài tiếp xúc qua ra sao, nhưng ngẫu nhiên nghe một ít các tỳ nữ nói chuyện với nhau. Ta lại biết chỗ này hàng năm sẽ có ba vị phản hư cảnh trấn giữ, hơn nữa Hợp Hoan Lâu dường như còn là một sản nghiệp bí ẩn của Khuyết Hợp tông tông môn, sau lưng đồng thời còn có thành chủ duy trì ở đây. – Khuyết Hợp tông ư? Dương Khai sửng sốt một chút, luôn cảm giác bộ dáng mình dường như từ lúc nào cùng tông môn đệ tử này đã từng quen biết, nhưng cẩn thận nghĩ lại không nghĩ ra. Nếu không nghĩ ra, cũng không phải chuyện trọng yếu gì, Dương Khai không để trong lòng, hắn sờ cằm, trầm ngâm nói: – Ba vị phản hư cảnh trấn giữ, ngược lại cũng thủ vệ sâm nghiêm. Thiên Nguyệt nhìn ra tia sáng khác thường lóe lên trong mắt hắn, mặt mày của nàng biến đổi, nạt nhỏ: – Huynh muốn làm cái gì? Dương Khai khoát tay, mỉm cười đáp: – Không phải như nàng nghĩ đâu, ta cùng với nơi này không thù không oán, đương nhiên sẽ không ở chỗ này làm chuyện gì không tốt. Ta chỉ muốn mang nàng rời khỏi mà thôi. – Mang ta rời khỏi sao? Thiên Nguyệt sắc mặt vui mừng, nhưng mà rất nhanh liền ảm đạm xuống, cười khổ nói: – Muốn mang ta rời khỏi, nói dễ hơn làm a. – Có chỗ khó gì sao? Dương Khai kinh ngạc hỏi thăm. – Chỗ khó đương nhiên là có, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ! Nếu huynh có thể tới Băng Tuyết Các, nói vậy cũng bỏ ra không ít thánh tinh chứ? Ta không biết những thứ thánh tinh của huynh là từ đâu tới, nhưng chỉ là cả đêm lại cần giá cao khổng lồ như vậy, muốn mang ta rời khỏi cần phải trả cái giá chỉ sợ phải kể tới gấp mười lần. Huynh có nhiều thánh tinh như vậy sao? Hiển nhiên nàng nhìn lại, Dương Khai không có khả năng bỏ ra giá cao lớn như vậy, riêng là thánh tinh cần cho cả đêm ở đây, đối với Thiên Nguyệt xem ra cũng đã là một con số rất lớn. Nhưng Dương Khai lại nở nụ cười khoái trá, tự tin nói: – Điểm này nàng không cần lo lắng, một chút thánh tinh nhỏ nhoi ta vẫn có thể lấy ra nữa. – Một chút nhỏ nhoi… Thiên Nguyệt không khỏi che lại môi đỏ mọng, ngạc nhiên nhìn Dương Khai, dường như là muốn lần nữa biết hắn, nàng bất kể như thế nào cũng không ngờ tới. Dương Khai vì sao có thể có tài sản khổng lồ như vậy? – Cũng không biết Hợp Hoan Lâu có thể thả người hay không? Theo đạo lý mà nói, các cô gái như nàng vậy, sau khi tiếp đãi một lần khách quý, mất đi nguyên âm, Hợp Hoan Lâu hẳn không có quá nhất định coi trọng. Dương Khai nói xong, bỗng nhiên lộ ra vẻ lúng túng: – Ngôn ngữ của Dương mỗ có chỗ đường đột, Thiên Nguyệt trưởng lão đừng lấy làm lạ! Trên gương mặt xinh đẹp của Thiên Nguyệt xẹt qua một chút ửng đỏ, hơi có chút quyến rũ kiều diễm ướt át, nhưng mà rất nhanh liền khôi phục như thường, chậm rãi nói: – Không có gì, huynh nói cũng là sự thật, bất quá huynh nghĩ rằng ta có mất đi nguyên âm hay không, Hợp Hoan Lâu những người đó sẽ không nhìn ra sao? Dưới tình huống vẫn là thân ngọc nguyên vẹn, huynh muốn chuộc ra ta, chỉ sợ khó khăn không nhỏ. Dương Khai không khỏi nhướng mày: – Điều này cũng đúng, chỉ sợ Hợp Hoan Lâu cố định lên giá a. Nhưng mà không sao, trên đời không có chuyện giao dịch không thành, chỉ nhìn có thể bỏ ra giá cao tương ứng hay không. Hai người ta và nàng đều đến từ Thông Huyền đại lục, có thể ở chỗ này gặp nhau cũng là thiên ý, bất kể như thế nào ta cũng sẽ không cho nàng tiếp tục ở tại chỗ này. Thiên Nguyệt nghe vậy, trên mặt lộ ra một tia vẻ cảm kích, không nói gì thêm nữa, chỉ có điều trong lòng cũng mơ hồ mong đợi. Nếu nàng có thể rời đi nơi nà

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.