Dark Light

điểm này cảm thấy ngươi hữu dụng đối Leave a comment

uynh hãy chờ một lát, Đặng 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k mỗ đi vào thông báo một tiếng với họ, đợi thương nghị thỏa đáng, sẽ đón Dương huynh đi vào! Đặng Ngưng khách sáo nói. Dương Khai gật gật đầu, lúc này Đặng Ngưng hắn mới dưới ánh mắt nhìn chăm chú của mấy đệ tử Ma Huyết Giáo, đi thẳng vào bên trong đại điện. Bảy tám tên đệ tử Ma Huyết Giáo thủ vệ kia dường như rất là tò mò quan hệ giữa Đặng Ngưng cùng Dương Khai, sau khi Đặng Ngưng đi vào, chúng không ngừng quét mắt nhìn Dương Khai, suy đoán thân phận của hắn. Nhưng cũng chỉ vậy thôi, bọn họ cũng không có ý định đi tới hỏi ra nghi vấn. Ước chừng qua nửa canh giờ, từ trong đại điện mới lộ ra bóng dáng của Đặng Ngưng, bất quá thời khắc này, gương mặt hắn cực kỳ khó coi, vẻ mặt không đành lòng. Dương Khai thấy vậy, lập tức biết suy đoán của mình trước đó không sai, bảo lãnh cho một người ngoài sử dụng pháp trận không gian của tông môn tuyệt đối không phải chuyện đơn giản như vậy, rõ ràng Đặng Ngưng phải bỏ ra cái giá rất lớn. Đối phương tận tâm tận lực như thế, cũng làm cho Dương Khai có hơi ngượng ngùng. Dù sao nửa ngày trước, hắn còn nghĩ có nên giết chết đối phương, giết người diệt khẩu hay không, nhưng bây giờ đối phương vì để giúp hắn sử dụng pháp trận không gian lại dụng tâm như vậy. Xem ra, người này dù xuất thân Ma Huyết Giáo, thật ra còn có thể kết giao một phen! Dương Khai thầm nghĩ trong lòng. Từ trong đại điện đi ra, sắc mặt Đặng Ngưng đã khôi phục như thường, hướng về phía Dương Khai cười ha hả nói: – Để Dương huynh đợi lâu, xin mời đi theo ta, hết thảy đều đã xử lý thỏa đáng! – Tốt! Dương Khai ôn hoà gật đầu, lần này thái độ của hắn ngược lại tốt hơn rất nhiều. Người ta đưa tặng trái đào, dĩ nhiên hắn phải trả lại quả mận, trong lòng thầm quyết định sau này nếu như lúc nào đó chạm mặt lại Đặng Ngưng này, có thể giúp được gì thì giúp ngay. Đặng Ngưng đi trước dẫn đường, hai người một đường thông suốt đi vào bên trong nội điện. Trong đại điện một tòa pháp trận không gian cơ bản giống như pháp trận ở Thiên Vận Thành lẳng lặng đứng sừng sững ở đó. Trong mấy chỗ lõm trên cái bệ pháp trận, đều chứa đầy thánh tinh thượng phẩm, chỉ chờ người đến liền có thể mở ra, quả nhiên là đã chuẩn bị thỏa đáng. Mà ở trong điện, có ba cường giả Phản Hư Cảnh trấn giữ, còn có mười mấy cường giả Thánh Vương Cảnh khác. Trong ba cường giả Phản Hư Cảnh kia, mỗi người thoạt nhìn đều thực lực không yếu, trong đó hai người phân biệt ngồi ở hai bên đại điện, nhắm mắt ngưng thần, tĩnh tọa tu luyện, không quản không hỏi tới Dương Khai cùng Đặng Ngưng. Mà một lão già còn lại sắc mặt đỏ hồng, tóc bạch kim đứng ở một bên pháp trận, hai mắt như mắt chim ưng quét qua một vòng trên người Dương Khai, lúc này mới hướng về phía Đặng Ngưng nói: – Đặng sư điệt, đây là người ngươi muốn bảo lãnh? – Đúng vậy, Lưu sư thúc! Vị này chính là một vị bạn tốt sư điệt kết giao trước kia! Đặng Ngưng vội vàng cung kính trả lời. – Bạn tốt… Hắc hắc! Lão già họ Lưu ngoài cười nhưng trong không cười, dường như hai chữ bạn tốt này chạm tới dây thần kinh nào đó của lão: – Đến từ Ảnh Nguyệt Điện à? Dương Khai mặt không đổi sắc, biết lão già họ Lưu này có lẽ là qua Đặng Ngưng tìm hiểu một chút tin tức của mình, ngược lại cũng không phủ nhận, ôm quyền nói: – Ra mắt Lưu tiền bối! Lão già họ Lưu thấy Dương Khai cũng coi như biết lễ tiết, khẽ gật đầu nói: – Tuy rằng Ma Huyết Giáo ta không có lui tới gì với Ảnh Nguyệt Điện, nhưng nếu là người của Đặng sư điệt bảo đảm, thì dùng một lần pháp trận không gian của bản giáo ngược lại cũng không có quan hệ gì. Chỉ là sư điệt, ngươi vì bảo lãnh cho người này đi Thanh Thạch Thành, bỏ ra 30 điểm cống hiến bản giáo, thật bỏ được sao? Ngươi cũng biết, 30 điểm cống hiến này, ngươi khẳng định phải nhiều lần vào sinh ra tử mới có thể kiếm về được! Đặng Ngưng sắc mặt hơi đổi một chút, nhìn lại Dương Khai, thấy hắn không có phản ứng gì, vội vàng cười nói: – Lưu sư thúc cao kiến, bất quá Dương huynh có ân cứu mạng với sư điệt, cho nên 30 điểm cống hiến ngược lại cũng không có gì! – Ân cứu mạng! Lão già họ Lưu trong mắt lóe sáng một thoáng, bỗng nhiên trở nên âm lạnh, nạt nhỏ: – Một tên Thánh Vương lưỡng tầng cảnh cứu tính mệnh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.