Dark Light

Đi ngắm cũng giống nhau cả thôi.”Đại Leave a comment

vội vàng đi tới quỳ xuống 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k đất, run run rẩy rẩy. Dương Khai liếc mắt nhìn, ngạc nhiên nói: – Lão tam đâu? Thiên Lung gấp gáp nói: – Chúng nô tỳ cũng không biết. Dương Khai cau mày nói: – Rốt cuộc có chuyện gì? Thiên Lung trả lời: – Khi trước còn rất tốt, nhưng lúc chuẩn bị tắm rửa cho lệnh đồ thì nàng đột nhiên giống như biến thành người khác, khiến cho chúng nô tỳ phải nắm lấy nàng. Kết quả mới chớp mắt một cái liền không thấy bóng dáng của nàng đâu. Có câu nàng không dám nói ra, đó là biểu hiện lúc trước của lão tam giống y như người điên, quả thật không thể nói lý. Dương Khai vỗ trán một cái, thầm nói sơ ý rồi. Hắn phất tay nói: – Không liên quan đến các ngươi, đều đứng dậy đi! – Tạ tiên sinh! Sáu tỳ nữ đang quỳ ở trước mặt nghe vậy đều thở phào nhẹ nhõm. Dương Khai quan sát một vòng, phát hiện thiên điện này cũng chỉ có một lối ra. Những chỗ khác đều bịt kín, lập tức hỏi: – Các ngươi có thấy lão tam rời đi nơi này không? Sáu nữ nhìn nhau một cái, đều lắc lắc đầu biểu thị chưa từng thấy. Nhưng lạ cũng ở chỗ này, cả cái thiên điện các nàng đều đã tìm hết rồi nhưng cũng kiếm không được người. Nếu không có rời đi vậy người ở đâu? Dương Khai nghe vậy, trong lòng thầm đoán định, nhìn quanh một vòng hừ lạnh nói: – Lão tam, ngươi nếu còn không ra đây, sư tôn sẽ tức giận đấy. Cho ngươi thời gian ba hơi thở, ngoan ngoãn tự mình đi ra, nếu không xử theo môn quy. ——oOo—— Chương 2607: Cơ Dao Nguồn: EbookTruyen.Net Tiếng quát của Dương Khai vang vọng trong thiên điện, bảy tỳ nữ Thiên Lung nhìn nhau, thầm nghĩ chẳng lẽ vậy cũng được? Đệ tử của ngươi bị điên mà… Nhưng ngoài dự liệu, Dương Khai vừa dứt lời, đằng sau cột trụ lại phát ra tiếng động nhỏ, một cái đầu bụi bẩn thò ra, chỉ có đôi mắt là sáng ngời. – Sư tôn, sao ngài tới đây? Lão tam dường như bị dọa, vội vàng chạy ra. Dương Khai mắt lạnh quét tới, thần sắc uy nghiêm, nhưng liền không chịu được hự một tiếng, con mắt không biết phải nhìn đi đâu được nữa. Xuất hiện trước mắt, lão tam lại cởi sạch trần truồng, trên người đốm đen đốm trắng rất là nổi bật, lúc mặc bộ đồ rách nát còn không nhìn ra, nhưng hôm nay cởi sạch, dáng người no đủ của lão tam được triển lãm ra hét, phần da thịt trắng muốt suýt làm Dương Khai mù mắt! Nàng vẫn còn không biết, đi thẳng tới đứng trước Dương Khai, thần sắc thấp thỏm. – Này… Dương Khai gãi đầu, nhìn trần nhà, lúng túng nói: – Nghe nói ngươi lại làm loạn, vi sư đến đây xem. Lão tam ngượng ngùng nói: – Sư tôn đừng giận, ta đùa giỡn với họ thôi. – Ừ. Dương Khai vội khoát tay, nói: – Nếu là đùa giỡn, vậy mau đi tắm sạch sẽ đi. – Vâng! Lão tam nói rồi, người lóe lên liền nhảy vào trong bể tắm lớn, tung lên bọt nước. Dương Khai thầm thở ra, xem ra lão tam nhận thức mình là sư tôn, vậy cũng làm hắn tiết kiệm nhiều chuyện. Chúng tỳ nữ Thiên Lung đứng một bên, thần sắc cổ quái, không hiểu hai thầy trò kỳ lạ này là sao nữa. Nếu là thầy trò, vì sao đồ đệ lại có thể trắng trơn đứng trước sư phụ? Chẳng lẽ giữa hai người có quan hệ không thể nói ra? Đây là chuyện trái đạo luân thường, nghĩ vậy, các tỳ nữ này đều xấu hổ. – Các ngươi mau tắm cho cô ta, ta ra ngoài đợi! Dương Khai cũng lúng túng muốn trốn ngay, nói rồi liền nhanh chạy khỏi chỗ thị phi này. Thiên Lung lại vội nói: – Dương tiên sinh, nếu ngài đi rồi, lệnh đồ lại làm như thế nữa thì sao đây? Trước đó cũng vậy, Dương Khai dẫn lão tam đến đây thì còn bình thường, nhưng chỉ đảo mắt là lão tam nổi cơn điên, chờ khi Dương Khai tới lại khôi phục bình thường. Thiên Lung thật lại xảy ra chuyện, dù sao lão tam cũng là nữ, bị sư phụ nhìn thân mình cũng không sao, nhưng lỡ như nàng ra ngoài, bị người ta nhìn thấy, vậy nàng còn sống được sao. Dương Khai cũng nhíu mày, bất đắc dĩ nói: – Vậy phải làm sao? Thiên Lung mỉm cười: – Dường như lệnh đồ rất sợ ngài, không bằng Dương tiên sinh cứ đợi ở đây, có Dương tiên sinh, lệnh đồ sẽ không làm rối nữa. Dương Khai im lặng một hồi, dù biết làm vậy thì không tốt, nhưng không có cách nào hay hơn, đành gật đầu, bảo Thiên Lung làm nhanh lên. Đưa lưng về phía bể nước, Dương Khai ngồi xuống, tay cầm hai khối nguyên tinh thượng phẩm, vận công tu luyện. Đằn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.