Dark Light

đẹp, mới đá nó xuống giếng. Thợ săn Leave a comment

vào tầm mắt, nàng không k 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k hỏi lại ngây người, lẩm bẩm nói: – Tinh Đồ? – À… Vật này là năm đó lúc ta vừa tới Tinh Vực tình cờ đoạt được! Dương Khai tùy ý giải thích một câu, rồi cẩn thận quan sát nét mặt Dương Viêm. Dương Viêm lộ vẻ rất quái dị, khi nàng nhìn thấy Tinh Đồ, cả người cũng trở nên có chút cô đơn, dường như mất đi thứ gì rất quý trọng, trên gương mặt xinh đẹp tràn đầy ý đau thương. Dương Khai không hiểu vì sao, lúc người trước kia nhìn thấy Tinh Đồ, rõ ràng rất là kích động, còn kích động hơn so với thấy Ôn Thần Liên, nhưng Dương Viêm vì sao lại… – Không ngờ Tinh Đồ lại xuất hiện ở nơi này! Dương Viêm nhắm lại đôi mắt đẹp, cả người đứng ở nơi đó không nhúc nhích. Dương Khai không dám quấy rầy, chỉ lẳng lặng đứng chờ. Qua hồi lâu, Dương Viêm mới chậm rãi mở mắt, thở dài: – Dương Khai! Làm người thủ hộ Tinh Vực này, trừ phi huynh sợ là không thuộc về ai! Dương Khai nhíu nhíu mày: – Đừng nói giỡn, thực lực của ta này có thể bảo vệ gì chứ? Tuy rằng ta không biết Tinh Giới bên kia có cường giả như thế nào, nhưng ta cũng biết tuyệt đối không phải ta có thể chống lại! – Huynh trốn không thoát, bởi vì Tinh Đồ ở trong huynh, đây vốn là vật thuộc về người thủ hộ đấy! Dương Viêm quay đầu nhìn về phía hắn. – Ý gì? Dương Viêm nhẹ giọng nói: – Một tinh tu luyện có căn nguyên tinh tú của mình, võ giả nào luyện hóa nó là có thể trở thành Tinh Chủ, bảo vệ tinh tu luyện đó. Nói cách khác, Tinh Chủ cũng đối ứng là người thủ hộ của tinh tú. Cùng đạo lý đó, Tinh Vực cũng có căn nguyên của mình, chính là Tinh Đồ! Nàng vừa nói, vừa chỉ lên bầu trời thức hải: – Chỉ có luyện hóa căn nguyên Tinh Đồ này, mới có tư cách đảm nhiệm người thủ hộ Tinh Vực, mà giờ này, Tinh Đồ lại ở trong huynh, huynh nói xem huynh có thể chạy thoát được không? Dương Khai ngạc nhiên: – Vật này là căn nguyên của cả Tinh Vực ư? Đừng đùa, ta trước nay chỉ luôn dùng nó để phân biệt phương hướng, ngoài ra, hoàn toàn không phát hiện có tác dụng gì khác! Dương Viêm chỉ nhìn hắn, dáng vẻ rất nghiêm túc. – Cô nương nói là thật? Dương Khai hơi biến sắc. – Chuyện lớn như vậy, sao ta có lòng thanh thản nói đùa với huynh chứ? Xem ra, trong minh minh đều là thiên ý mà! Dương Viêm cảm khái nói: – Huynh vừa có Tinh Đồ, lại có Huyền Giới Châu của người kia; hơn nữa các ngươi còn giống nhau tu luyện lực lượng không gian! Ha Ha… Xem ra huynh đúng là đã thừa kế y bát của tên kia. Mà sở dĩ huynh còn không thể phát hiện diệu dụng của Tinh Đồ này, là bởi vì thực lực không đủ, chờ đến lúc huynh đạt tới tầng thứ ta thì sẽ biết Tinh Đồ trân quý, đây chính là vật vô số người muốn đều không lấy được! – Cô nương nói người kia là người thủ hộ trước đây của Tinh Vực này à? – Không sai! – Vậy giờ này ông ta ở đâu? – Người còn đồ còn! Giờ này Tinh Đồ ở trong huynh, vậy huynh nói hắn ở đâu? Dương Viêm nhìn thẳng vào Dương Khai. – Chết rồi ư? Dương Khai hoảng sợ. – Ai biết được? Dương Viêm cười nhạt một tiếng, hơi có chút hận rèn sắt không thành thép: – Hắn thích xuyên qua lại trong các khe nứt hư không, có lẽ sớm đã bị hư không cắn nuốt cũng không chừng, tự mình tạo nghiệp chướng mà thôi… Đáng đời! ——oOo—— Chương 1834: Hoàn thiện pháp tắc Nguồn: EbookTruyen.Net Dương Viêm cực kỳ bi thương, cũng không phải giả, trong linh thể thần hồn phát ra dao động năng lượng cũng rất không ổn định, có thể thấy được tâm tình nàng đang xúc động. Dương Khai lập tức có chút tò mò, không biết rốt cuộc nàng có quan hệ gì với chủ nhân Huyền Giới Châu. – Được rồi, không đề cập tới hắn nữa, dù sao hắn đã mất tích lâu như vậy, ta cũng sớm xem như hắn đã chết, trước ta hãy tìm xem người kia lưu lại thứ gì trong thức hải của huynh! Dương Viêm vừa nói vừa khoanh chân ngồi xuống, gương mặt trang nghiêm, trên tay bấm linh quyết, đôi mắt đẹp nhìn phía dưới biển thức hải. Chỗ đầu ngón tay của nàng, trào ra một tia thần thức mắt thường có thể thấy được, biến thành hình dáng như linh xà chui vào trong nước biển. Dương Khai đứng ở một bên yên lặng chú ý. Thức hải mới bắt đầu rất bình tĩnh, nhưng chẳng bao lâu, nước biển đỏ âu như ngọn lửa bùng cháy kia liền bắt đầu trở nên không an phận, ở một vị trí nào đó

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.