Dark Light

đẹp bị gãy cánh, rớt xuống bên người Leave a comment

ười truyền tống rời đi từ 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k Phong Lâm Thành pháp trận, đi tới thông phong báo tin. Ba thế lực lớn nghe nói có Đại Ma thượng cổ phong ấn hư hại. Ma khí tinh thuần tiết ra ngoài. Chung quanh Phong Lâm Thành sinh linh đồ thán, cũng không có hàm hồ, trực tiếp sai phái ra cường giả Đế Tôn Cảnh tới dò xét. Mà một năm trước đám ba người Trần Văn Hạo đã từng tới Phong Lâm Thành, dĩ nhiên là thành mục tiêu được chọn đầu, cũng không ai nhường ai gánh vác nhiệm vụ này. Ba người đều là ngựa không ngừng vó câu xuất phát từ tông môn của mình. Một đường vận dụng vô số pháp trận không gian, lấy thời gian ngắn nhất đi đến Phong Lâm Thành. Nhưng khi bọn họ tới Phong Lâm Thành, vừa lúc gặp ma khí lui tan, vào một khắc đám ma vật khôi phục thần trí. Ba người kinh nghi, tìm hiểu nguồn gốc, tìm đến ngọn nguồn, ở chỗ này ngăn chặn Dương Khai. Thời khắc này, trong lòng ba người đều nghi hoặc không thôi. Phong Lâm Thành nho nhỏ đầu tiên là xuất hiện bóng dáng của Loan Phượng. Một năm sau, không ngờ có Đại Ma thượng cổ phong ấn xuất hiện, dường như thiên hạ đại sự đều sắp xảy ra ở chỗ này. Điều này khiến trong lòng bọn họ nảy sanh ra một loại cảm giác hoang đường. Dương Khai ở đối diện khiến bọn họ thấy không rõ dung mạo, cũng không biết rốt cuộc là người nào biến thành. Nhưng ma khí tinh thuần quấn quanh trên người hắn lại cho ba người một loại cảm giác áp bách cực lớn. Dường như ma khí đó đối với mình thân là Đế Tôn Cảnh cũng có uy hiếp trí mạng. ——oOo—— Chương 2102: Lấy một địch ba Nguồn: EbookTruyen.Net Ba người một đường chạy như bay tới, gặp được tất cả ma vật đều đã khôi phục thần trí. Duy chỉ có người trước mắt này vẫn như cũ bị ma khí quấn thân, tán phát khí tức thô bạo ngập trời. – Ngươi là ai? Trần Văn Hạo người thứ nhất lên tiếng hỏi thăm. Ông ta rất muốn biết rốt cuộc là nguyên nhân gì, dẫn tới ma vật trước mặt chẳng những chưa như khôi phục thần trí như những ma vật khác, ngược lại có chút cường đại khó tin. Đối diện không có bất kỳ lời đáp lại nào, chỉ có thể mơ hồ nghe được hàng loạt tiếng gầm thét trầm thấp truyền đến từ trong ma khí, giống như một con dã thú nổi điên. – Trần huynh, hắn cũng đã không có thần trí của mình, cùng hắn nhiều lời làm gì? Phong Minh không kiên nhẫn nói. Một đôi ánh mắt hung ác nham hiểm chặt chẽ nhìn chằm chằm thân ảnh của Dương Khai. Cao Tuyết Đình cũng không nói lời nào, trong đôi mắt đẹp hiện lên lưu quang dật thải, phảng phất muốn xuyên thấu ma khí nồng đậm, thấy rõ diện mục chận thật của Dương Khai. Nhưng vào lúc này, Dương Khai hình như có cảm giác, chợt quay đầu nhìn về phía nàng. Bốn mắt nhìn nhau, vô hình va chạm bạo phát. Một tiếng “Anh ninh”, sắc mặt của Cao Tuyết Đình hơi trắng nhợt, thân thể mềm mại ở tại chỗ lảo đảo một chút, dường như gặp phải cái gì đánh mạnh vậy. – Tránh ra… Trong ma khí, truyền ra một tiếng gào trầm thấp, có vẻ đè nén đau đớn vô cùng. Tuy rằng đọc nhấn rõ từng chữ cũng không rõ lắm, nhưng ba người vẫn như cũ nghe vào trong tai, cũng biết ma vật trước mắt muốn biểu đạt ý gì. Trong mắt của Trần Văn Hạo lóe lên một tia dị sắc, bỗng nhiên cất bước tiến lên. Giữa hành động, cổ tay lộn một cái, trên tay xuất hiện một thanh Thanh Hoa trường kiếm, thản nhiên nói: – Ta đi thử một chút thủ đoạn của hắn, hai vị lược trận cho ta! Dứt lời, nghe thấy một tiếng vang nhỏ. Trần Văn Hạo đã hóa một đạo thân ảnh tuyệt nhanh, chạy đi nhanh giống như ánh chớp vậy, hiện thân trước mặt Dương Khai. Sất anh, sất anh… Kiếm quang động, kiếm khí ngâm, đột nhiên kiếm thế như cuồng phong đẩy ra một loạt rên rĩ. Đinh đinh đương đương, ánh lửa phụt ra bốn phía. Năng lượng bắn tung tóe hư không. Trường kiếm nhanh như điện chớp, dày đặc như mưa to. Chốc lát, Trần Văn Hạo thu kiếm mà đứng, vẫn như cũ đứng tại chỗ, dường như chưa từng di động qua. Bên kia, ma khí bên ngoài cơ thể Dương Khai cho tới giờ khắc này mới xuất hiện từng đạo liệt ngân, dày đặc như mạng nhện vậy. Xuyên thấu qua vết rạn đó, mơ hồ có thể thấy được một ít vị trí thân thể của hắn. Trên da thịt phơi ra bày tràn đầy Ma Văn phức tạp khó hiểu. Nhưng trong ma khí nhào lộn, những vết rạn này chỉ có thời gian nháy mắt đã khôi phục như lúc ban đầu. T

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.