Dark Light

đầu nhìn Tô Mạt,“Trẫm cảm thấy quý phi Leave a comment

ược được được, chỉ cần hắn 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k còn sống đi ra, lão thân lập tức mời hắn gia nhập Kiếm Minh! Bà già mừng rỡ. – Tiểu tử này tiền đồ vô lượng, trước đó cũng có một số Phản Hư lưỡng tầng cảnh không biết trời cao đất rộng đi vào Huyết Ngục, không một ai còn sống đi ra, thậm chí sống sót mấy ngày trong đó cũng không được. Nếu hắn làm được chuyện này, vậy tương lai nhất định rạng ngời! – Lão phu đã nóng vội muốn gặp tiểu tử này, thật không biết hắn có lai lịch gì. – Không sai, xem hắn biểu hiện như vậy, tương lai hắn nhất định có một chỗ đứng trong Tinh Vực. Mọi người đều nói một câu, hiển nhiên đánh giá Dương Khai cực cao. Lạc Hải mỉm cười, cũng không xen lời, chỉ có hắn mới hiểu được, Dương Khai càng thêm xuất sắc hơn mọi người tưởng tượng. …………….. Trong hang động Yêu Sơn, Dương Khai như mê như say, thân tâm chìm đắm trong cảm ngộ thần diệu, không để ý thời gian trôi đi. Bỗng nhiên, hắn nhướng mày, mở mắt ra. Hắn đã cảm giác được không khí Huyết Ngục có thay đổi, trong Yêu Sơn lại có một tia lực lượng lĩnh vực chảy ra. Trước khi đến đây, Xích Nguyệt cũng đã nói, một khi khí tức trong Huyết Ngục có biến đổi, lập tức phải lên đường rút lui. Bằng không, nhất định sẽ chết không chỗ chôn. Khi xuất hiện biến đổi này, trong 5 ngày, toàn bộ Huyết Ngục sẽ trở thành cấm địa không ai ở nổi, khắp nơi tràn ngập vực tràng hỗn loạn, thẳng đến ngàn năm sau mới ổn định lại. Là lúc phải đi! Hắn đứng dậy, xem xét thu hoạch, mừng rỡ. Hắn cảm giác mình lĩnh ngộ đối với Thế rõ ràng hơn nhiều, khoảng cách đại thành chỉ kém một bước xa, nhưng lại rất gần, chỉ là một lớp màng mỏng ngăn hắn cảm ngộ Thế. Nhưng không có gì lớn, hấp thu năng lượng thần hồn của Phong Ngạc Yêu Vương, chỉ cần cảm ngộ triệt dể, Thế tràng của mình muốn đại thành cũng không khó. Hơn nữa, chờ đến ngày sau thăng cấp Hư Vương Cảnh, hình thành lĩnh vực của mình cũng sẽ nhẹ nhàng hơn. Những lợi ích này, hiện tại Dương Khai không hưởng thụ được, chỉ khi thực lực đạt tới Hư Vương Cảnh mới thể hiện ra. Hắn ra khỏi hang, phân biệt phương hướng, người chợt lóe hóa thành ánh chớp nhanh chóng biến mất. 2 ngày sau, trong một thung lũng, Dương Khai từ từ hiện thân. – Tiểu tử ngươi đã đến rồi! Bóng người lóe lên, đáp xuống trước mặt Dương Khai, mỉm cười nhìn hắn. – Ba Hạc tiền bối! Dương Khai gật đầu với hắn. – Còn tưởng tiểu tử ngươi đã chết rồi, vẫn không nghe được tin tức của ngươi! Dục Hùng không biết nhảy ra từ góc nào, chào hỏi Dương Khai, quét lên quét xuống hắn, muốn xem hắn có thiếu tay thiếu chân gì không. – Dương Khai! Phiến Khinh La mỉm cười như hoa, trực tiếp tới cạnh, ôm lấy cánh tay hắn. Tuyết Chuẩn hiện thân sát theo Phiến Khinh La, chỉ nhàn nhạt gật đầu, cũng không biểu lộ gì. – Đều ở nơi này. Dương Khai mỉm cười. – Nghĩa mẫu căn dặn đã thành công chưa? Dục Hùng đi tới cách Dương Khai ba trượng, giọng oang oang hỏi. Dương Khai quét tay qua nhẫn không gian, lấy ra một khối tinh thể hình tròn, thuận tay ném cho Dục Hùng. Dục Hùng vội vàng tiếp nhận, đặt trên tay quan sát kỹ càng. Thoáng cái, mọi người đều bị tinh thể thuấn khiết đó thu hút, ánh mắt mọi người nóng rực. – Đây là… Hư Niệm Tinh? Ba Hạc nuốt nước miếng, nhìn chằm chằm Hư Niệm Tinh không chớp mắt, ngay cả Tuyết Chuẩn lạnh nhạt nhất cũng hít thở dồn dập. – Đây không phải giả chứ? Dục Hùng ngẩng đầu nhìn Dương Khai. – Ngươi cảm thấy sao? Dương Khai cười xì. – Không giống giả! Dục Hùng lắc cái đầu lớn, nói rồi mở nhẫn không gian lấy ra một cái một cái hộp ngọc, cẩn thận đặt Hư Niệm Tinh vào, cất vào trong, mới ngẩng đầu nhìn Dương Khai, ánh mắt phức tạp nói: – Tiểu tử thật sảng khoái, đây là bộ Hóa Yêu Quyết của nghĩa mẫu cho ngươi, ngươi cầm lấy. Nói rồi, ném ra một cuốn điển tích cho Dương Khai. Dương Khai cầm lấy, lật xem qua, xác định không có vấn đề, gật đầu: – Nhiệm vụ Xích Nguyệt tiền bối giao phó coi như hoàn thành, vật đã giao vào tay ngươi, sẽ không có chút liên quan tới ta. – Yên tâm đi. Dục Hùng cười khẽ. – Chúng ta đông người như vậy, còn sợ làm mất nó hay sao. Dương Khai không nói nữa, quay sang Phiến Khinh La, nhỏ giọng nói: – Nàng theo ta, có chuyện muốn nói với nàng. – Được. Phiến Kh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.