Dark Light

cưỡng, tiểu nữ đây không phải là thua Leave a comment

ười ha ha một tiếng, nói: 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k – Lạc tiểu thư thì ra là không có mang đủ tiền a, một khi đã như vậy, những dược liệu này ta lập tức lấy hết vậy. – Dừng tay! Lạc Băng kêu to, trực tiếp nhào tới phía trên dược liệu, dùng thân thể bảo vệ, dường như che cái gì đó vô cùng trọng yếu vậy, hướng về phía Dương Khai kêu lên: – Ngươi hãy chờ một lát, ta đi trở về kêu phụ thân đại nhân cho ta đủ nguyên tinh! – Thành chủ đại nhân sẽ cho ngươi sao? Dương Khai bĩu môi. Lạc Tân chỉ cần không mất lý trí, lại không thể có khả năng cho Lạc Băng một khoản nguyên tinh lớn như vậy, chỉ vì tức giận, có thể sẽ phái người để giáo huấn một chút với Dương Khai. ——oOo—— Chương 2299: Không ra tay được Nguồn: EbookTruyen.Net Khưu Vũ cũng nhìn không chịu nổi, đưa tay kéo Lạc Băng, nói: – Băng muội muội, chớ hồ nháo. Thành chủ đại nhân hôm nay chắc chắn đang tốn công chuẩn bị cho buổi lễ ngày mai, chỉ sợ là sẽ không gặp muội. – Ta không có hồ nháo, ta muốn mua những thứ này! Lạc Băng quật cường nói. Dương Khai lắc đầu, đưa tay cầm lấy những dược liệu kia, bỏ vào nhẫn không gian của mình, sau đó giao cho chưởng quỹ số lượng nguyên tinh tương ứng, xoay người đi ra ngoài. Hắn đã lười cùng hai người này dây dưa gì đó. – Ngươi đừng đi a! Lạc Băng không thuận theo không buông tha kêu lên, nhưng không có bất kỳ hiệu quả nào, mắt thấy Dương Khai sắp rời khỏi, nàng liền vội vàng kéo Khưu Vũ, năn nỉ nói: – Vũ ca ca, ngươi giúp ta ngăn lại hắn, ta hôm nay không thể không mua lại những dược liệu đó. – Quên đi! Trong mắt của Khưu Vũ lóe lên một tia không kiên nhẫn, đi theo một tiểu nha đầu hồ nháo không rành thế sự, hắn cũng sắp đến cực hạn của sự nhẫn nại rồi. Bất đắc dĩ thực lực của Thiên Hạc Thành hiện giờ không tầm thường, Thiên Chiếu Cung có ý cùng với thành này kéo gần lại quan hệ. Cho nên mỗi lần tới Thiên Hạc Thành, hắn đều sẽ cùng đi bên cạnh Lạc Băng: – Nếu để cho thành chủ đại nhân biết thì không tốt lắm. – Có cái gì không tốt chứ! Ở nơi này là bên trong Thiên Hạc Thành, bổn tiểu thư muốn bắt người nào thì bắt người đó, xảy ra chuyện gì ta sẽ phụ trách. Lạc Băng một bộ dáng vênh mặt hất hàm sai khiến: – Huống chi, hắn không phải cùng đám người Thiên Diệp Tông ở cùng chung sao, đúng lúc hỏi một chút hắn vào thành là có âm mưu gì? – Ai! Khưu Vũ bất đắc dĩ than thở, thấy nàng ta quấy rầy như vậy, chỉ có thể kiên trì đáp ứng. Huống chi, hắn cũng rất muốn biết Dương Khai rốt cuộc quan hệ thế nào với Thiên Diệp Tông. Trong Thiên Diệp Tông cũng không có người như Dương Khai, chút này hắn vẫn rất rõ ràng, nhưng trước đó ở chỗ cửa thành, Diệp Tinh Hàm lại nói hắn là người của Thiên Diệp Tông. Điều này làm cho Khưu Vũ không khỏi có chút cảnh giác, vừa nghĩ đến đây, hắn gật đầu nói: – Được rồi! Nhưng nếu là thành chủ đại nhân hỏi tới chuyện này… – Ta tuyệt không nói ra huynh làm, Vũ ca ca tốt nhất. Lạc Băng lộ ra một bộ dáng vui vẻ. Sắc mặt của Khưu Vũ chợt hung ác, nạt nhỏ: – Nhị lão, làm phiền vậy! Cũng không biết hắn nói chuyện với người nào. Lạc Băng cười hì hì đứng ở nơi đó, nhìn chằm chằm bóng lưng của Dương Khai, đang mong đợi hắn bị bắt lại. Ảo tưởng tới cảnh tượng người này bị mình một phen tra tấn, quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, ngoan ngoãn hai tay dâng lên những dược liệu kia. Nhưng nhìn một chút, nàng lại không cười được, bởi vì Dương Khai thi thi nhiên đi ra cửa lớn của cửa hàng, sau đó quay người lại liền tràn vào trong đám người, ngay sau đó không thấy bóng dáng. – Hắn… hắn chạy kìa! Lạc Băng quơ quơ cánh tay của Khưu Vũ, nhắc nhở. Khưu Vũ cũng là gương mặt ngạc nhiên, hướng về phía hư không thét: – Nhị lão, chuyện gì xảy ra? Hắn vừa quát xong, bóng người bên cạnh bỗng nhiên nhoáng lên một cái. Hai vị Đạo Nguyên tam tầng cảnh lão giả lúc trước cùng đến với hắn ở cửa thành đồng loạt hiện thân. Chỉ có điều hai người thời khắc này tất cả đều mồ hôi lạnh toát ra đầy trán, sắc mặt có chút trắng bệch, một bộ dáng lòng vẫn còn sợ hãi. – Các ngươi vì sao không ra tay? Thần sắc của Khưu Vũ giận dữ, âm thầm cảm giác mình bị đánh mất mặt mũi trước mặt Lạc Băng, tâm tình rất không tốt. Hai vị lão giả nhìn thẳng vào nhau, một người trong đó đáp: – Công tử minh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.