Dark Light

cũng còn có vài cái khác nữa.——oOo—- Leave a comment

y hơi, Dương Khai cũng đã 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k đuổi tới đối phương cũng như đánh chết người nọ, sau đó lại ngăn chặn mình. Mặc dù là cường giả Đế Tôn Cảnh cũng hoàn toàn không có khả năng làm đến loại trình độ này! Nhìn bóng người đen nhánh, cảm nhận được khí tức thô bạo cùng máu tanh phát ra từ trong thân ảnh, sắc mặt của Hoa Thanh Ti trắng bệch, khóe miệng đăng đắng. Nàng cũng không tùy tiện xuất thủ, mà là nặn ra vẻ mỉm cười, hoảng sợ lộ ra vẻ quyến rũ cùng vạn chúng phong tình của mình. Đối phương có thể trong nháy mắt đánh chết người họ Phó, điều này ý nghĩa hắn cũng có thể thuận tay tiêu diệt mình. Nàng có phản kháng hay không cũng không có khác biệt. Giờ này nàng có thể biết trông cậy vào chính là làm tỉnh lại thần trí ẩn giấu ở chỗ sâu nhất nơi đáy lòng của Dương Khai. – Tiểu huynh đệ. Hoa Thanh Ti run giọng khẽ gọi, thanh âm mềm mại đáng yêu chưa bao giờ có: – Nhường một chút được không, ngươi chặn đường đi của ta kìa. Dương Khai không nhúc nhích tí nào, chỉ đứng tại chỗ lẳng lặng chăm chú nhìn nàng, phảng phất là đang nhìn một người xa lạ. Từ vị tri của đôi ngươi xuyên thấu qua hai tia sáng đen màu đen vàng, khiến trái tim của Hoa Thanh Ti bỡ ngỡ, lại không thể làm gì. Cảm giác này giống như là một con dê, đối mặt với một vị vua hung tàn của rừng rậm, sống chết tất cả giữa một ý niệm của đối phương. Duy nhất khiến Hoa Thanh Ti cảm nhận được may mắn chính là, Dương Khai cũng không phải vừa thấy mặt đã thống hạ sát thủ với nàng. Điều này làm cho nàng nhìn thấy một tia hy vọng sống còn. – Là tỷ tỷ ta a, tiểu huynh đệ ngươi không nhớ rõ ta sao? Hoa Thanh Ti vén tóc rũ xuống bên tai, tiếp tục thử. Cũng không biết là nàng may mắn hay là bất hạnh, lời nàng vừa nói ra, Dương Khai quả nhiên như là bộ dáng bị đánh động. Hai tròng mắt hai màu một lần nữa kịch liệt lay động, dường như bản năng ý thức đang đấu tranh cái gì. – Tiểu huynh đệ, người ta vừa rồi còn đã cứu ngươi một mạng đấy Ngươi không phải muốn giết ta, lấy oán trả ơn chứ? Hoa Thanh Ti một người quần áo đều bị mồ hôi lạnh làm ướt, lộ ra vóc người đầy đặn hấp dẫn vô cùng. Trên trán mồ hôi lớn như hạt đậu chảy xuống theo gò má, sắc mặt tái nhợt lại vẫn như cũ cố tự trấn định. – Grừ..grừ Ma khí bao phủ trong Dương Khai, bỗng nhiên đưa tay bưng kín đầu, trong cổ họng phát ra gầm thét trầm thấp. Hoa Thanh Ti hoảng sợ, vội vàng lui về phía sau vài bước. Nhưng nàng chợt nghĩ lại, với thực lực của đối phương bây giờ, mình thối lui ra xa nữa cũng không làm nên chuyện gì, không khỏi liên tục cười khổ, dứt khoát đứng tại chỗ bất động. – Nếu ngươi không nói tỷ tỷ đi nha? Hoa Thanh Ti êm ái thử dò xét một chút, thấy Dương Khai không phản ứng chút nào, đại hỉ nói: – Vậy chúng ta non xanh còn đó, nước biếc chảy dài, hữu duyên gặp lại! Nói đến chỗ này, nàng một lần nữa thi triển ra thân hóa bách điệp thần thông, lập tức huyễn hóa thành vô số con bướm đủ mọi màu sắc, giống như một cổ cuồng phong bỏ chạy về phía phương xa. Nhưng vào lúc này, Dương Khai gầm nhẹ bỗng nhiên đứng người lên, đưa tay, chộp mạnh một trảo tới phương hướng của vô số con bướm đó. Trăm con bướm tan rã, thân thể của Hoa Thanh Ti lần nữa hiển lộ ra, sắc mặt khó coi sắp chết. Nàng lập tức có chút thẹn quá thành giận, khẽ kêu: – Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào hả? Nói cũng không nói một câu, đi lại không để cho đi, ngươi giết ta là được rồi. Dương Khai ngoảnh mặt làm ngơ, chụp xuống một tay về phía nàng. – Hả? Hoa Thanh Ti tại chỗ trong lòng liền lạnh một đoạn, kinh hãi nói: – Ta nói giỡn a, ngươi làm sao tưởng thật vậy? Không cần, không cần a Khi nói chuyện, nàng liều mạng thúc động nguyên lực muốn ngăn cản. Nhưng giờ này sự chênh lệch thực lực giữa nàng cùng Dương Khai đủ để cho hắn dễ dàng nghiền ép nàng. Nguyên lực vẫn chưa nhắc tới, Hoa Thanh Ti liền cảm giác người của mình căng thẳng. Đó giống như bị một cổ lực lượng vô hình bao phủ, một loại cảm giác hít thở không thông đánh úp lại. Ngay sau đó, nàng liền người không thăng bằng, thần thức hỗn loạn, trước mắt tối sầm. Chờ đến lúc kịp phản ứng lại, Hoa Thanh Ti ngơ ngác đứng trên một mảnh vùng quê trống không. Trên gương mặt xinh đẹp một vẻ trắng bệch như tuyết. Nàng quay đầu ch

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.