Dark Light

của chính mình không ngừng mà hót véo Leave a comment

uốn xuyên qua bàn cờ thẳng 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k lên tầng mây. Lâm Vũ Hào khẽ biến sắc, nhàn nhạt nói: – Dịch huynh sao cũng không phải vậy? Dịch Chính Khải cười ha ha: – Hai ta quả nhiên là huynh đệ, ngay cả trong lòng nghĩ gì cũng giống nhau. Lâm Vũ Hào khẽ thở dài: – Những năm nay, hai ta chỉ lo bản thân tiêu dao tự tại, nhưng chưa từng để ý sống chết của người trên đại lục, ngay cả những nha đầu này… Hắn liếc nhìn các thiếu nữ xung quanh, sắc mặt áy náy: – Quả thật là không nhìn nổi, mới dẫn các nàng về. Tiêu dao hơn nửa đời người, có đôi khi ta nghĩ, cuộc sống như vậy có thật là hay? – Năm đó Cốt tộc sống lại, hai ta không để ý, là cường giả 3 tộc Nhân Yêu Ma theo chủ nhân Cửu Thiên Thánh Địa dẫn dắt đánh tan ngoại địch, bảo vệ mảnh đất này. Nếu năm đó không có chủ nhân Cửu Thiên Thánh Địa cùng cường giả 3 tộc, hai ta làm thế nào có thể tiếp tục tiêu dao? Chỉ sợ đã sớm bị Cốt tộc nuốt không còn xương cốt, làm sao hôm nay còn pha trà luận đạo? – Không sai. Dịch Chính Khải gật đầu: – Lâm huynh nghĩ, chính là điều trong lòng Dịch mỗ, năm đó… lẽ ra phải cùng đi với cường giả 3 tộc Nhân Yêu Ma, dù cho ngã xuống tiêu vong, cũng sẽ không thẹn với lòng. – Mỗi lần nhớ lại chuyện năm đó, trong lòng Lâm mỗ khó yên, thế gian này quang đãng là nhờ bọn họ liều mạng đổi lại, hai ta lại tùy ý hưởng thụ, nhưng hai người chúng ta… làm sao có tư cách này. Lâm Vũ Hào cười thẹn không thôi. Dịch Chính Khải híp mắt: – Hiện tại cơ hội đã tới, Lâm huynh có muốn đi cùng Dịch mỗ, theo gương chủ nhân Cửu Thiên Thánh Địa, bù lại hối hận năm đó? – Tự nhiên là vậy! Lâm Vũ Hào đứng vụt dậy, hào khí tận trời. – Mảnh đại lục này sinh ra ta nuôi dưỡng ta, làm sao có thể nhìn những kẻ ngoại lai kia làm xằng bậy? Đương thời, cũng chỉ có hai ta tu vi mạnh nhất, nếu hai ta không rời núi, ai có thể kéo lên ngọn cờ này? – Nói rất đúng! Dịch Chính Khải vỗ bàn. – Nếu như Lâm huynh đã quyết định, vậy Dịch mỗ đánh liều mạng này, dốc sức hỗ trợ! – Chỉ bằng hai ngươi? Tiếng nói khinh thường bỗng vang lên. Hai người Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải đang lúc chí khí hào hùng, nhiệt huyết tuôn trào, như bị xối một chậu nước lạnh, thần sắc đại biến quay nhìn xung quanh, quát: – Kẻ nào lén lút? Vừa dứt lời, một thanh niên bỗng nhiên quỷ dị hiện thân, trên mặt vẫn còn cười khinh miệt, từng bước cách không đi tới. Hắn xuất hiện không chút dấu hiệu, như bước ra từ trong hư không. Dịch Chính Khải cùng Lâm Vũ Hào nhìn chằm chằm vào hắn, thả ra thần niệm tra xét người thanh niên này, lập tức hai người hoảng sợ biến sắc, bởi vì bọn họ phát hiện thần niệm của mình xuyên qua thân thể người kia, liền như đá chìm biển sâu, không có chút phản ứng. Mà toàn thân người thanh niên này lại không có chút dao động năng lượng, nhìn qua không khác gì người thường. Nhưng hai người biết, thanh niên nào phải người thường? Tuyệt đối là biểu hiện tu vi vượt xa bản thân mình. – Ngươi chính là người ngoại lai làm hại đại lục? Dịch Chính Khải như liên tưởng tới, khẽ quát hỏi, đồng thời nháy mắt ra dấu với Lâm Vũ Hào, hai người âm thầm vận chuyển thánh nguyên, chuẩn bị thoáng có gì không đúng là lập tức phát động liều chết. Dương Khai căn bản không thèm để ý bọn họ, trực tiếp đi tới bên cạnh, ngồi vào bàn đá, vẫy tay với một thiếu nữ đang nhìn đến ngây người, cười khẽ nói: – Cô nương, rót chén trà đi, vừa rồi đánh với người ta, khát nước quá. Cô gái kia không nhúc nhích, như còn đang chìm trong rung động mạnh chưa hồi thần được. Trong mắt các thiếu nữ ở nơi này, Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải là không gì không làm được, là nam nhân lợi hại nhất thế gian, nhưng từ khi Dương Khai hiện thân, hai nam nhân được các nàng sùng bái kính ngưỡng lại giống như gặp ôn thần, trán toát mồ hôi hột. Thiếu nữ tâm tư nhạy bén, nào không hiểu ra Dương Khai hùng mạnh. Lại nghe Dịch Chính Khải nói, nàng liền cắn răng: – Kẻ xấu, trà của hai vị công tử không cho ngươi uống. – Kẻ xấu? Dương Khai ngạc nhiên, chỉ vào mình: – Cô nhìn ta chỗ nào giống người xấu? – Đám người ngoại lai các ngươi tàn sát nô dịch người khác, không phải kẻ xấu thì là gì? Thiếu nữ vô tri hồn nhiên, nói chuyện không cố kỵ, nào nể mặt Dương Khai. Không những là nà

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.