Dark Light

có, thân quyến của quan lại ….Thời điểm Leave a comment

y. Trong nháy mắt, tiếng đ 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k ịch du dương, tiếng đàn bay lên, xen lẫn tiếng cộc cộc của trống gỗ kỳ lạ, phảng phất như tiếng suối chảy róc rách giữa khe núi, thanh âm cực kỳ êm tai… Thơi điêm từng Mộc linh thổi kèn kéo đàn ca hát, nhạc luật tuyệt vời quanh quẩn trong khu rừng tươi đẹp này. Một nửa Mộc linh ở giữa sân kia thì khẽ giương vòng eo, hai tay khẽ dang ra, theo âm vận nhạc luật vừa múa vừa hát, dị tộc phong tình mười phần. Những hình ảnh thấy vào mắt, âm thanh nghe trong tai, dường như có một loại ma lực thần kỳ, gột rửa tâm linh người ta, làm cho Dương Khai, Trương Nhược Tích hai khách nhân từ bên ngoài này lập tức tâm thần bình tĩnh lại, nhìn không chớp mắt. Nhất là Nhược Tích, đúng là nhìn xem hai mắt sáng lên, càng xem những Mộc linh này nàng càng ưa thích khó tả. Thạch linh trưởng lão cũng ở bên kia nhìn xem cười híp mắt, thấy được chỗ hay lại khẽ gật gật đầu, đưa tay vuốt chòm râu đá của mình. Mộc linh kia lần nữa rót đầy chén rượu cho Dương Khai, Dương Khai cũng không hề phát hiện. Chỉ cảm thấy thể xác và tinh thần cả người đều bị âm luật cùng ca múa kia hấp dẫn, cảm nhận được bình tĩnh chưa bao giờ có, hết thảy tạp niệm trong lòng đều không còn sót lại chút gì. Một khúc ca múa xong, Dương Khai vẫn như cũ thật lâu chưa có tỉnh thần lại. Nhưng thật ra động tĩnh náo loạn ở bên cạnh làm hắn bừng tỉnh, quay đầu nhìn lại, lập tức khóe miệng giật một cái. Chỉ thấy chín Thạch linh ở bên kia bao gồm Tiểu Tiểu, lại đều đang vùi đầu ăn hùng hục, bộ dáng như quỷ chết đói đầu thai; tất cả đều ôm bình rượu của mình tu “ừng ực”… Rượu ngon người thường khó gặp này theo khóe miệng bọn họ chảy dài trên ngực, lãng phí vô số… Bọn họ uống một ngụm rượu ngon, rồi lấy linh quả trong sọt trước mặt nhét vào trong miệng nhai “rột rột”… Chín Mộc linh ở bên cạnh bồi rượu đều nhìn bọn họ với vẻ mặt chê trách. Hai tộc sinh linh họp chung một chỗ, quả thực là tổ hợp duy mỹ và cuồng dã, xung đột thị giác thật mãnh liệt. Trưởng lão và Mộc Na tộc trưởng ngược lại đối với chuyện này đã thành thói quen, đều mặt ngậm cười theo dõi, không nói một lời. Dương Khai dứt khoát cũng vùi đầu thưởng thức linh quả. Những linh quả do Mộc Linh nhất tộc này trồng ra, cùng với linh tửu bọn họ chế tạo, chẳng những mùi vị ngon miệng, mà dường như đều có một loại kỳ hiệu gột rửa tâm linh, khiến Dương Khai ngạc nhiên không thôi, âm thầm cảm thấy nếu như có người tẩu hỏa nhập ma có thể có được những thứ này, nói không chừng có thể hóa giải triệu chứng. Rượu qua ba vòng, ăn qua năm vị, bầu không khí lập tức náo nhiệt hẳn lên. Hai Thạch linh uống vào lắc lư lắc lư bỗng nhiên từ chỗ ngồi đứng lên, cũng không biết là thạch mấy và thạch mấy, dù sao hình dáng cũng không có gì khác nhau… cả hai sãi bước đi tới giữa sân. Những Mộc linh thổi kèn kéo đàn ca múa, dường như biết đợi lát nữa sẽ xảy ra chuyện gì, nên vội vàng rối rít tránh ra, bay đến bên ngoài sân… rồi gương mặt cười tủm tỉm nhìn hai Thạch linh kia. Dương Khai, Nhược Tích không biết hai tên này định làm gì, cũng đều rất tò mò, dồn hết chú ý ngắm nhìn. Hai Thạch linh giữa sân nhìn nhau một hồi, bỗng nhiên đồng loạt phát ra tiếng rống giận, rồi chạy tới, “ầm” một tiếng vang thật lớn, hai Thạch linh giống như hai ngọn núi đụng vào nhau, một Thạch linh hai tay nắm cổ của đối phương, còn Thạch linh kia hai tay ôm thắt lưng đối phương; hai người đều đứng tấn hình chữ bát ổn định tại chỗ, hai chân còn không ngừng quét tới chân của đối phương… xu thế như có mối thù không đội trời chung, muốn đẩy đối phương vào chỗ chết. Dương Khai nhìn thấy mà run sợ trong lòng, sợ hai tên này đánh quá hăng say, bị thương lây cho các Mộc linh tí hon ở bên cạnh, cố tình các Mộc linh kia không ngờ cũng đều nhìn xem hứng thú say mê, còn không ngừng reo hò cỗ vũ cho hai Thạch linh: cố gắng lên. Nhìn một hồi lâu, Dương Khai mới nhìn ra, hóa ra hai Thạch linh này đang chơi trò đánh vật. Chỉ là Thạch Linh nhất tộc vô cùng to lớn, đánh vật dã man như vậy cũng không phải chủng tộc nào đều có thể chơi được. Mỗi một lần va chạm đều làm cho mí mắt người ta nhảy dựng… cố tình tộc nhân của hai tộc đều như thường thấy đã thành thói quen

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.