Dark Light

chung một con ngựa, A Lí dẫn người Leave a comment

y rằng tiểu lão không có đ 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k ếm kỹ, nhưng có hơn 10 chỗ. Hơn nữa sơn động này dường như là thiên nhiên sinh thành. Bị ảnh hưởng của môi trường đặc thù này nên vô cùng cứng rắn, công kích tầm thường căn bản không phá nổi, cũng không có biện pháp mở rộng… cho nên muốn tìm chỗ tị nạn thì phải chạy tới sớm, một khi tới chậm sẽ không còn chỗ trống. Lần này chúng ta xem như may mắn, mỗi năm đều có vô số võ giả bởi vì không tìm được chỗ tránh gió chết ở bên trong thông đạo! Trương Nhược Tích nghe vậy, không khỏi le lưỡi một cái nói: – Trách không được lúc chạy vào trong này, ta phát hiện chỗ cửa động có nhiều hài cốt như vậy! Ban lão cười lạnh một tiếng, nói: – Những hài cốt này cũng không phải đều chết vì gió mạnh, hầu hết là chết ở tay người khác! Trương Nhược Tích nhíu nhíu mày, còn nghe không hiểu Ban lão nói có ý gì, Ban lão lại nói tiếp: – Chờ một lát, tiểu thư sẽ biết tiểu lão nói có ý gì! Trương Nhược Tích đầy mặt nghi hoặc, nhưng cũng không có hỏi nhiều nữa. Đúng lúc này, một bóng người bỗng nhiên từ bên ngoài chạy tới, vọt thẳng vào bên trong sơn động, một bộ khí thế hung hăng, không dằn nổi. Còn không đợi người này tới gần, một võ giả gầy ốm đứng ở bên cạnh cửa động kia liền sắc mặt trầm xuống, bỗng nhiên giơ tay lên đánh ra một chưởng hướng phía trước. Người đến ngược lại cũng không cam lòng yếu thế, đồng dạng tung chưởng đón đỡ. Sau một tiếng nổ “ầm” vang động, hai người đều lắc lư thân mình, dường như thế lực ngang nhau. Ngay sau đó, một bóng người chật vật rơi xuống chỗ cửa sơn động, ánh mắt oán độc mà lại cấp bách nhìn lại người ngăn cản mình. Võ giả gầy ốm hừ lạnh một tiếng, sắc mặt không vui nói: – Nơi này đã hết chỗ, bằng hữu đi chỗ khác đi! – Đâu còn chỗ nào khác! Người đến cắn răng quát khẽ, hắn một đường chạy vội đến đây, xem ra trong Phong Khiếu kia đã bị thua thiệt không nhỏ, trên người cũng lóe sáng không chừng, hiển nhiên tiêu hao to lớn, thời khắc này lại bị người ngăn cản, lập tức hô hấp dồn dập. Nhưng người mới vừa ra tay ngăn cản hắn kia thực lực không yếu, nếu thật đánh nhau, ai thắng ai thua đúng là không nói chắc được. Hiện tại khẩn yếu nhất là phải tìm một chỗ tránh gió, dĩ nhiên hắn không có tâm tình giao thủ so chiêu cùng võ giả gầy ốm này. Ánh mắt của hắn vượt qua mấy người võ giả gầy ốm đứng ở bên cạnh chỗ cửa động, nhìn quét một vòng bên trong, rồi lập tức ngừng lại trên người Ban lão. Ban lão tu vi chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, ở trong sơn động này xem như là thành viên yếu nhất, nếu hắn muốn cướp một chỗ tránh gió, không thể nghi ngờ Ban lão là đối tượng ra tay thích hợp nhất. Nếu không có vị trí, thì đoạt một chỗ là được! Bất quá còn không chờ hắn lên tiếng đuổi Ban lão ra ngoài, bỗng nhiên hắn nhướn mày, ánh mắt có chút kiêng kỵ quét trên người Dương Khai. Dương Khai mặc dù chỉ khoanh chân ngồi ở đó, cũng không có phóng ra khí tức bản thân, nhưng dù sao hắn cũng là Đế Tôn Cảnh, người kia căn bản không thể nhìn thấu tu vi của hắn. Hơn nữa Dương Khai ngồi chung một chỗ với Ban lão, hiển nhiên là đồng bạn, không quản rốt cuộc Dương Khai tu vi là gì, người kia cũng không muốn với ít địch nhiều. Chỉ hơi do dự một chút, người kia liền rời ánh mắt trên người Ban lão, chỉ một ngón tay, trong miệng quát lớn: – Tiểu tử bên kia, lăn ra đây cho ta, vị trí của ngươi đại gia muốn! Hướng chỗ hắn chỉ, có một thanh niên chừng 30 tuổi, tránh ở chỗ u tối, một mực co rút thân mình, dường như không muốn để cho bất kỳ kẻ nào phát hiện sự tồn tại của mình. Mà tu vi của hắn cũng giống như Ban lão, đều chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh mà thôi. Nghe có người kêu gọi, thanh niên kia càng co rút thân mình hơn, làm như không nghe thấy gì. Người kia cười lạnh một tiếng: – Cho ngươi thời gian ba hô hấp, nếu ngươi không tự mình lăn ra đây, đại gia sẽ ra tay, đến lúc đó sống hay chết toàn bộ nhìn số mạng của ngươi! Mắt thấy không tránh khỏi, lúc này thanh niên kia mới ngẩng đầu lên, nói đầy mặt ủy khuất: – Tại sao là ta, dựa vào cái gì là ta! Hắn ngay sau Lôi Triều là người đầu tiên đi tới sơn động này, cũng núp tránh ở chỗ sâu nhất, nhưng không nghĩ tới lập tức liền bị người bắt ép đuổi ra. Người đến thực lực cao

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.