Dark Light

chùa chiền…..Từ nội thành đi ra ngoài Leave a comment

y, nàng lại không cách nào 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k ngay lập tức ngàn vạn dặm, nơi này có pháp tắc thiên địa của mình, thành một mảnh thiên địa khác. Dương Khai vốn không biết thế giới này rốt cuộc làm sao tạo thành, nhưng trong quá trình chứng kiến Thông Huyền đại lục từ khi sinh ra đến phồn vinh đến suy nhược, hắn mơ hồ cảm thấy Trung Đô thế giới hẳn có quan hệ cường đại cùng võ giả cổ xưa. Có lẽ, là những cường giả có tu vi nghịch thiên đó, khai ích ra cũng không nhất định. Thương Vân Tà Địa hoàn toàn hỗn loạn như trước đây. Trước kia có nhiều Tà Vương quản hạt áp chế, mảnh đất này tuy rằng dựng dục bẩn thỉu tà ác, nhưng tóm lại còn có một chút quy củ cần tuân thủ. Nhưng từ cái chết của nhiều Tà Vương tử đó, mất tích rồi lại mất tích, Thương Vân Tà Địa hoàn toàn thành tội ác chi địa của hỗn loạn. Tam giáo cửu lưu, loại người gì cũng có, đốt giết cướp bóc, chuyện gì cũng sẽ xuất hiện. Ở chỗ này, không có bất kỳ đạo lý gì có thể nói, quả đấm lớn chính là đạo lý. Hai người một đường đi tới, nghe thấy, đều là việc tang tâm bệnh cuồng làm người ta vô cùng phẫn nộ. Dương Khai còn có thể làm được tâm như nước lặng, không hề có chút tạp niệm, tiểu sư tỷ lại không nhịn được, xuất thủ mạnh tay dạy dỗ mấy người không biết liêm sỉ ỷ thế hiếp người, coi như là ổn định một bụng tức giận. Phiêu Hương Thành, vốn là thành trì của Yêu Mị Nữ Vương Phiến Khinh La quản hạt, cũng là một chốn thiên đường cuối cùng của Thương Vân Tà Địa. Nhưng từ sau khi Phiến Khinh La mất tích, mảnh đất lành cuối cùng này cũng bị ô nhiễm, bên trong thành một mảnh hắc ám hỗn loạn. Lúc Dương Khai đi ngang qua nơi này, hắn dĩ nhiên không tránh khỏi nhớ lại một phen. Năm ấy hắn cùng yêu nữ đó, chính là quen biết thân thiết trên mảnh đất này. Chẳng qua là sau đó Dương Khai trở về từ Thông Huyền đại lục, thì không gặp nàng nữa. Hắn cho rằng cuộc đời này của mình cũng không thể gặp mặt Phiến Khinh La. Hắn lại không ngờ một chuyến đi ở Đế Uyển, biết được tung tích của nàng, đồng thời còn chạm mặt, kề vai chiến đấu. Dương Khai đối với nữ yêu quyến rũ tới cực điểm đó, có chút khó có thể quên được… Địa phương mà hắn chuyến này muốn đi là Chu Mẫu Sào Huyệt, căn cứ Bích Lạc tỳ nữ thiếp thân của Phiến Khinh ngày đó nói, nàng cùng Phiến Khinh La chính vì trong lúc vô tình mở ra tế đàn trong Chu Mẫu Sào Huyệt, mới có thể bị đưa tới Yêu Tinh Đế Thần, trực tiếp đi vào trong Tinh Vực. Cho nên Dương Khai cũng muốn mượn Tế đàn đó dùng một chút, nếu như thành công, chẳng những có thể thuận đường đi thăm yêu nữ xem ra sao, còn có thể tiết kiệm đại lượng thời gian. Hắn cũng không muốn ở trên chiến hạm mất thêm thời gian mấy năm để đi nữa. Chu Mẫu Sào Huyệt khoảng cách Phiêu Hương Thành cũng không tính là quá xa, chỉ có mấy chục ngàn dặm mà thôi, với tốc độ hiện giờ của Dương Khai, chỉ với nửa thời gian uống cạn chung trà thì đã tới nơi rồi. Chu Mẫu Sào Huyệt trước sau như một, rách rưới. Sau lần nó bị sụp đổ năm đó, địa phương này không người hỏi thăm. Sau khi Dương Khai đi tới nơi này, hắn quen thuộc đường xá tiến vào bên trong pho tượng nhện to lớn, thực nhẹ nhàng tìm được một cái Tế đàn cổ quái. Tế đàn nọ ước chừng chỉ cao khoảng một người mà thôi, nhưng trên đấy lại khắc dấu rất nhiều văn lộ phức tạp khó hiểu, phảng phất là một trận pháp kỳ diệu, lại có chút giống là chữ viết cổ xưa. Dương Khai thả ra thần niệm cảm giác, cũng không nhận ra điều gì dị thường từ bên trong đó. Nhưng thật ra trên Tế Đàn, còn lưu lại một chút dấu vết có màu đen sẫm. Đó là máu tươi của Phiến Khinh La ngày đó chảy xuống! ——oOo—— Chương 1564: Yêu Tinh Đế Thần. Nguồn: EbookTruyen.Net – Sư đệ, làm gì vậy? Hạ Ngưng Thường ở một bên thò đầu ra, nghi ngờ hỏi thăm. – Đây chính là đường tắt đó. Dương Khai mỉm cười, giải thích cẩn thận với nàng. Nghe nói Phiến Khinh La cùng Bích Lạc chính là từ nơi này trực tiếp đi vào trong Tinh Vực, Hạ Ngưng Thường lập tức tò mò không dứt. Cuối cùng nàng cũng biết, Dương Khai nói người muốn gặp là ai, không khỏi hé miệng cười trộm, thỉnh thoảng mang một đôi mắt to trong suốt nhìn Dương Khai một cái, ý vị thâm trường. – Ừ, không phải như nàng nghĩ đâu… Dương Khai vô lực biện giải một chút: – Quên đi,

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.