Dark Light

Chơi ném tuyết.”Hoàng Phủ Giới cũng Leave a comment

y củ đã bị phá vỡ. Đoàn n 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k gười đông nghịt đồng loạt hô giết, hội tụ thành sát khí xông lên trời, chấn cho đám người Thiện Anh lùi lại liên tục, hoảng sợ không thôi. Cho dù cường giả Hư Vương Cảnh đứng đây, chỉ sợ cũng không đối mặt được với thanh thế này. Thiện Anh chưa bao giờ nghĩ tới, đám người bình thường ngoan ngoãn nghe lời hắn lại dám lớn tiếng quát mình, chân hắn đang run run. – Thành chủ đại nhân phải không? Ngươi muốn tự sát, hay là để ta ra tay? Nói trước, ta ra tay, nói không chừng ngươi sẽ bị chút hành hạ, không dễ dàng chết được! Dương Khai cười lạnh nhìn hắn. Khóe mắt Thiện Anh co rút, ngoài mạnh trong yếu nói: – Tiểu tử, ngươi có biết hôm nay ngươi đắc tội ai? Ta là người của Lương Vĩnh thành chủ Chiến Thiên Thành, Bích Ba Thành ta nằm dưới quản lý của Lăng Tiêu Tông, không cần biết ngươi có lai lịch gì, mặc kệ ngươi xuất thân từ đâu, hôm nay ngươi dám đắc tội Bích Ba Thành ta, ngươi nhất định sẽ không có kết cục tốt. Thức thời thì mau rời khỏi đây, bổn thành chủ có thể bỏ qua chuyện cũ, bằng không, ngươi chờ đó! – Lăng Tiêu Tông? Dương Khai cười khẽ. – Bớt làm xấu danh dự Lăng Tiêu Tông đi, Lăng Tiêu Tông mới không cho phép các ngươi làm những chuyện như vậy. – Ngươi không tin? Thiện Anh cắn răng. – Ngươi nói ta tin hay không? Dương Khai cười lạnh. – Kẻ nào to gan dám không coi Lăng Tiêu Tông ra gì? Tiếng gầm truyền ra từ trong phủ thành chủ. – Bổn tọa muốn xem thử, có vết xe đổ Chiến Thiên Minh Lôi Đài Tông, ai còn dám đối địch với Lăng Tiêu Tông! Nghe tiếng nói này, Thiện Anh sắc mặt tro tàn bỗng nhiên mừng rỡ, vội quay lại nhìn vào phủ thành chủ, giống như người đuối nước bắt được phao cứu mạng, kinh hoàng bất an liền hóa thành hư không. Trong mắt Dương Khai xẹt qua một tia âm trầm, cũng nhìn vào bên trong. Thoáng cái, trong phủ thành chủ có người bước ra như rồng hổ, không giận mà oai. Ở đằng sau hắn, từng người cường giả Phản Hư Cảnh theo sau, thần sắc kiêu căng. – Thiện Anh bái kiến Lương thành chủ! Thiện Anh vội chắp tay hành lễ. Vừa rồi hắn sai người truyền tin cho Lương Vĩnh, không ngờ đối phương dùng pháp trận không gian chạy tới nhanh như thế. Vậy là được cứu rồi. Cường giả bên Chiến Thiên Thành lợi hại hơn Bích Ba Thành không chỉ một chút, tiểu tử này dù có giỏi cỡ nào, đối mặt Lương thành chủ cũng chỉ có bó tay chịu trói. – Ừm! Lương Vĩnh nhàn nhạt gật đầu, liếc Thiện Anh, hừ lạnh nói: – Ngươi làm thành chủ này thật là ngày càng không có tiền đồ, ta nghe nói có người gây chuyện trong này, ngươi lại không thể giải quyết? – Lương thành chủ thứ tội! Thiện Anh cả người đầy mồ hôi lạnh, vội nói: – Thật sự là thực lực của tiểu tử này không tầm thường, mấy chục thuộc hạ của tại hạ bị hắn tàn nhẫn đồ sát, xin Lương thành chủ chủ trì công đạo cho Thiện mỗ! – Nếu như bổn thành chủ đến đây, tự nhiên sẽ không ngồi mặc kệ, là ai gây chuyện, còn không nể mặt Lăng Tiêu Tông ta? Lương Vĩnh hừ lạnh hỏi. ——oOo—— Chương 1539: Tham kiến tông chủ. Nguồn: EbookTruyen.Net Chính là tiểu tử kia! Nghe Lương Vĩnh hỏi, Thiện Anh chỉ ra, cắn răng nói: – Chính là hắn, hắn không hề coi Lăng Tiêu Tông chúng ta ra gì. Thiện mỗ đã nói rõ ràng cho hắn, Bích Ba Thành được Lăng Tiêu Tông quản lý, Thiện mỗ cũng là người của Lương thành chủ nhưng tiểu tử này coi trời bằng vung, to gan làm bừa, không hề tin tưởng, xin Lương thành chủ dạy dỗ hắn. Nói rồi, Thiện Anh dương dương đắc ý nhìn sang Dương Khai, ánh mắt tràn đầy sảng khoái cùng chờ mong. Hắn chờ mong nhìn thấy cảnh Dương Khai quỳ xuống xin tha, để hắn có thể trút ra cơn giận. Nhưng làm hắn thất vọng, là Dương Khai không hề có biểu hiện hoảng hốt thất thố, vẫn bình tĩnh đứng đó, khoanh tay ôm ngực, khóe miệng nhếch lên cười lạnh, ánh mắt ngông nghênh liếc Lương Vĩnh. Tiểu tử quả nhiên to gan! Lương thành chủ đích thân tới đây, hắn vẫn còn không sợ, lúc này Thiện Anh không khỏi có chút bội phục Dương Khai. Nhưng hắn không coi ai ra gì như vậy, sẽ chỉ càng chọc giận Lương thành chủ, đến lúc đó kết cục sẽ càng thảm hại hơn. Thiện Anh thầm cười lạnh, vô tình cố ý liếc Lương Vĩnh, vừa thấy hắn đang sải bước nhanh chóng tiến về phía Dương Khai. Thiện Anh không khỏi mở t

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.