Dark Light

chết, rơi xuống đáy giếng sâu để no Leave a comment

vận chuyển. Nhiên… Không 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k có động tĩnh gì! Trong lúc mọi người Khương gia lo lắng đề phòng, lòng nóng như lửa đốt chờ đợi, vốn nên lập tức vận chuyển pháp trận không gian cư nhiên lại giống như vật chết vậy, không phát ra chút tiếng vang, đừng nói chi là đem mọi người truyền tống đi. – Chuyện gì xảy ra? Khương Sở Hà cả kinh thất sắc hỏi han. – Pháp trận…không có phản ứng a! Trưởng lão kia sắc mặt tái nhợt trả lời. – Làm sao lại không có phản ứng? Ta đi thử một chút! Trong lúc Khương Sở hà nói chuyện, không ai nhường ai, cũng giống như trưởng lão kia thúc giục lực lượng rót vào trong pháp trận. Nhưng kết quả vẫn là giống nhau, pháp trận không gian này dường như mất đi công hiệu, căn bản không có vận chuyển. Một bóng người bỗng nhiên xuất hiện ở cửa động, trong miệng phát ra tiếng cười hắc hắc quái dị, từng bước một tiến vào. ——oOo—— Chương 2072: Ma khí tứ lược Nguồn: EbookTruyen.Net Mọi người Khương gia nhất thời mặt xám như tro tàn, quay đầu nhìn Dương Khai như tử thần, đang từ từ tới gần, toàn thân cao thấp đều bị hàn ý bao phủ. Mọi người phát hiện, đây là lựa chọn sai lầm, khiến cho bọn họ ở trong này để Dương Khai như bắt ba ba trong rọ. – Rất tốt rất tốt, đều kẹt ở đây, cũng tiết kiệm ta truy kích từng người một. Dương Khai đứng trước mặt mọi người Khương gia cách đó không xa, dù bận vẫn ung dung nhìn mọi người, trên mặt biểu tình như cười như không, trong miệng nói: – Lão tổ các ngươi, hình như làm người quá mất chất đi. Lời vừa nói ra, Khương Lâm giống như là bị một thanh đại chùy vô hình đánh trúng ngực, sắc mặt chợt đỏ lên, vừa nói liền phun ra một ngụm máu tươi, ngay sau đó ngửa mặt lên trời bi hô: – Ta hận a… Những người Khương gia khác cũng đều mặt mũi xám như tro tàn, ánh mắt phức tạp mà khó chịu. Mọi người tới lúc này, nào còn nghĩ không thông pháp trận không gian trước mặt sở dĩ không thể vận chuyển, có liên quan đến lão tổ bên kia phá hủy một pháp trận không gian khác. Pháp trận trong sơn động cùng với cái trong hầm mỏ tương liên với nhau, chỉ có hai cái hoàn toàn hoàn hảo không hao tổn, mới có thể truyền tống cho nhau. Nhưng Khương Thái Sinh vừa truyền tống đi, pháp trận bên này liền xảy ra vấn đề, hiển nhiên là bởi vì lão có tác động tới bên kia. Lão làm như vậy cũng không khó hiểu, đơn giản chính là muốn cản trở bước chân truy kích của Dương Khai, nhưng vì thế mà tống táng những người Khương gia khác không còn đường chạy trốn. Thân là lão tổ nhất tộc, nguy cơ trước mắt chỉ lo tự mình chạy trối chết lại đem sống chết tộc nhân không để ý, khiến người khác có thể nào không có hàn tâm? Trong lòng tuyệt vọng, Khương Lâm mất hứng nhìn Dương Khai, nói: – Dương đan sư, nếu sự việc đã đến nước này, muốn chém muốn giết, vậy tự nhiên muốn làm gì cũng được đi! Hắn cũng coi như có chút cốt khí, gặp phải tuyệt cảnh cũng không muốn lên tiếng cầu xin tha thứ. Mà là một lòng muốn chết, đoán chừng cũng bị lão tổ nhà mình làm cho bị thương thấu tâm, không có ý niệm tiếp tục sống tiếp. Nhưng hắn mặc dù nghĩ như vậy. Người Khương gia cũng không nghĩ như vậy. Nghe Khương Lâm nói vậy, mấy trưởng lão Khương gia thần sắc không khỏi lóe lên. Mà Khương Sở Hà nhân tài kiệt xuất đời này của lại càng kinh hãi thất sắc hơn, vội vàng bước lên trước một bước, vẻ mặt lấy lòng nhìn Dương Khai vội vàng cầu khẩn nói: – Dương đan sư, Khương mỗ lúc trước có mắt không tròng, đắc tội Dương đan xin, vẫn xin Dương đan sư đại nhân đại lượng không tính toán với ta, giờ này Khương mỗ đã hoàn toàn tỉnh ngộ. Ngày sau nhất định thống cải tiền phi, đi theo bên cạnh Dương đán sư, làm chó ngựa! – A? Dương Khai nhướn mày, lộ ra hứng trí. – Nghiệt súc ngươi… Khương Lâm vốn là khí huyết công tâm, mệt mỏi không phấn chấn, thời khắc này lại bị Khương Sở Hà một phen kích thích, tình huống ủ rũ lộ vẻ không xong, ngoài việc suýt chút nữa ngất xỉu, hắn gắng gượng lấy lại tinh thần, ngón tay run rẩy chỉ vào cột sống Khương Sở Hà. Bi phẫn nói: – Ngươi con chuột nhắt tham sống sợ chết này, xấu mặt Khương gia ta! Khương Sở Hà chợt quay đầu lại, lạnh lùng nói: – Lão thất phu bớt dài dòng. Ngay cả lão tổ đều từ bỏ chúng ta, ta còn muốn tự tìm chết không t

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.