Dark Light

càng nhìn càng muốn nhìn hơn nữa, Leave a comment

ương Khai vẫn duy trì tư t 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k hế cổ quái, ở điểm mù không thấy được của Khổng Kỳ, bàn tay đang cầm Huyền Giới Châu, thần niệm trao đổi với pháp thân: – Ngươi xác định có thể luyện hóa được những thứ này? Pháp thân trả lời: – Trong số máu này chứa đựng năng lượng cực kỳ khổng lồ, nó có tác dụng lớn đối với ta, Phệ Thiên Chiến Pháp không gì không cắn nuốt được, một chút máu này thì có là gì? Ngay cả võ giả Đạo Nguyên Cảnh mà ta cũng luyện hóa hai tên rồi! – Được rồi, nếu ngươi nói vậy… Dương Khai không nói nữa, vừa rồi nếu không phải pháp thân bỗng nhiên truyền tin, hắn đã không vận dụng Huyền Giới Châu, hút hồ máu này vào trong Tiểu Huyền Giới. Ngừng một chút, lại căn dặn: – Nhưng ngươi nên cẩn thận hơn, nhất định đừng để những tà ác tạp niệm đó làm bẩn thần thức! – Ta biết rồi! Trong đại điện, thần sắc Khổng Kỳ biến ảo không ngừng, kinh ngạc, khiếp sợ, hoảng hốt… Thời gian trôi dần, hồ máu phát ra một tiếng kêu rên mờ mịt, sau đó biến mất. Đồng thời, quầng sáng cấm chế giam cầm phòng này cũng tự sụp đổ. Đợi cho hút cạn máu, Dương Khai mới thu tay lại, dồn khí đan điền, ra dáng như thu công. Xoay người lại, hắn còn không quên vỗ bụng, ợ một cái, giống như vừa ăn rất no. Khổng Kỳ nhìn mà xanh mặt… – Khổng huynh, hợp tác vui vẻ! Không hổ là xuất thân tinh nhuệ Thất Diệu Thương Hội, một chiêu Kim Tiền Lạc Địa vừa rồi thật làm ta mở rộng tầm mắt, quả nhiên người nổi danh tất có thực học, danh tiếng của Khổng huynh quả thật là đúng… Nói tới đây, hắn ngừng một chút, nghiêng đầu nhìn Khổng Kỳ: – Sao ngươi lại làm vẻ mặt như vậy? Khóe miệng Khổng Kỳ co rút: – Ta chỉ là muốn hỏi, thân thể ngươi… không có phản ứng khác thường gì sao? – Không có! Dương Khai đáp, vừa nói còn đi tới trước. Khổng Kỳ vội vàng lùi lại, giơ tay lên: – Ngươi đừng qua đây, đứng đó nói được rồi. Nếu nói trước đó thái độ của Khổng Kỳ đối với Dương Khai là cảnh giác chán ghét, vậy hiện tại đơn thuần là ghê tởm… Hắn nhìn Dương Khai, giống như thấy một con bọ bò ra từ hố phân, thật là không dám nhìn tới. – Xem ra Khổng huynh là người ưa sạch sẽ mà. Dương Khai nhe răng cười, hàm ý sâu xa. – Cái này không liên quan tới sạch sẽ! Khổng Kỳ cố nén cảm giác bụng khó chịu, nói thật nhanh, nói xong liền ngậm chặt miệng mũi. – Đúng rồi, còn có một chuyện phải nói cho Khổng huynh, linh quả đó, ngươi nên chờ đến khi trở về, hỏi ý trưởng bối trong thương hội, phân biệt rõ ràng chủng loại hiệu quả rồi mới tính, dừng có ăn tùy tiện. Dương Khai chuyển lời, không yên lòng dặn dò một câu. Dù sao hai trái Tuế Nguyệt Quả nhìn thì giống nhau, nhn kỳ thật có khác biệt lớn, một trái Dương Khai đưa cho Khổng Kỳ… có chút vấn đề. Nếu vì vậy mà Khổng Kỳ gặp họa, vậy hắn cũng khó thoát liên quan. – Chuyện này không cần ngươi nhắc nhở. Khổng Kỳ nhíu mày, thầm cảm thấy Dương Khai quá mức quan tâm. – Vậy thì được. Dương Khai mỉm cười. – Chuyện đến đây, không bằng chúng ta… Nhưng hắn còn chưa hết lời, Khổng Kỳ đã chắp tay: – Cáo từ! Quay người lại, chạy khỏi đại điện này. Thậm chí còn không nói một câu xã giao sau này gặp lại, giống như không bao giờ muốn gặp lại Dương Khai nữa. – Chạy nhanh thật! Dương Khai nhìn hướng hắn biến mất, lầm bầm, trầm ngâm một hồi, cũng không quay đầu đi về, mà đi theo hướng Khổng Kỳ rời đi. Tuy rằng hắn vô tình chọn đúng lối đi như Khổng Kỳ, nhưng bây giờ trở về thì cũng đã trễ, có thể những võ giả khác đã thoát khỏi ảo trận, tràn vào những con đường khác nhau. Dù hắn có chọn lại, cũng sẽ trùng đường với người khác, dứt khoát không lãng phí thời gian. Sau đại điện này, vẫn là đường đi có gắn đá phát sáng, trên đường còn có mấy cấm chế nhỏ, nhưng đều bị Khổng Kỳ đi trước phá giải. Dương Khai cũng đi một đường bình yên. Đi chừng nửa canh giờ, Dương Khai bỗng nhiên nhướng mày, mỉm cười nói với bóng người đứng đằng trước: – Khổng huynh, sao ở đây chờ ta? Có phải gặp rắc rối gì không? – Không có. Khổng Kỳ thấy hắn tới gần, không khỏi cảm thấy hoảng sợ, lùi lại mấy bước: – Chỗ này có lối rẽ, ngươi đi đường nào? Dương Khai nghe vậy, nhìn ra phía trước, phát hiện quả nhiên lại có lối rẽ, nhưng không nhiều, chỉ có 2 đường mà thôi. Hắn đảo mắt một vòng,

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.