Dark Light

cần câu nệ, nếu là ghét bỏ chúng ta, ta Leave a comment

Vốn nàng luôn lo lắng cho 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k an nguy của Dương Khai, nhưng không nghĩ tới Dương Khai không những lông tóc không tổn hao gì trở về, mà ngược lại còn đột phá một tầng cảnh giới! – May mắn mà thôi! Dương Khai thản nhiên gật đầu: – Mấy tháng này như thế nào? – Còn có thể như thế nào? Lưu Tiêm Vân cười khổ lắc đầu: – Cũng cứ như vậy thôi! Nói dứt lời, bỗng nhiên nàng ho nhẹ một tiếng, trên gương mặt xinh đẹp nổi lên một tia đỏ hồng không bình thường. Tuy rằng rất nhanh nàng che giấu, nhưng sao có thể giấu qua quan sát của Dương Khai? – Cô nương bị thương à? Dương Khai nhướn mày. – Lúc tu luyện xảy ra chút ngoài ý muốn! Lưu Tiêm Vân vội vàng đáp. Dương Khai ngưng thần nhìn hai mắt của nàng, dường như muốn nhìn thẳng vào chỗ sâu trong nội tâm của nàng, Lưu Tiêm Vân cười gượng nói: – Không có vấn đề gì lớn lao, chỉ là lúc tu luyện gấp một chút, ta nghỉ ngơi ít ngày thì tốt rồi! – Đúng thật là lúc tu luyện xảy ra ngoài ý muốn? Thanh âm Dương Khai từ từ lạnh xuống. Lưu Tiêm Vân là võ giả Hư Vương tam tầng cảnh, võ giả tầng thứ này tuy rằng cũng có tình huống khi bế quan xảy ra ngoài ý muốn, dẫn tới thân bị thương hoặc là tẩu hỏa nhập ma, nhưng điều kiện tiên quyết đó là bế tử quan, tìm hiểu thần thông hay bí thuật gì đó. Lưu Tiêm Vân làm sao có thể ở địa phương này bế tử quan? – Ta nói dối huynh làm gì! Lưu Tiêm Vân vội vàng nói: – Trước đây vài ngày ta muốn bế quan tìm hiểu huyền bí của Đạo Nguyên Cảnh, không nghĩ tới thực lực bản thân không đủ… – Nói thật đi, ta cũng không phải đứa con nít! Dương Khai cắt ngang lời giải thích của nàng. Lưu Tiêm Vân há miệng, cuối cùng thở dài một tiếng: – Dương huynh, chuyện này cứ dừng ở đây đi, không cần hỏi nữa! Giờ này Biện hộ pháp và Khấu sư huynh đều không ở trong tông, nếu chọc tới chuyện chỉ sợ không có kết quả tốt! – Biện hộ pháp cũng không ở trong tông ư? Dương Khai nhướn mày hỏi. – À, trước đây vài ngày Biện hộ pháp mang theo rất nhiều người ra ngoài. Trong đó bao gồm Khấu sư huynh, cũng không biết đi làm gì. Hơn nữa, ta cũng thật không có chuyện gì, chỉ là bị thương chút đỉnh mà thôi. Huynh và ta mới đến đây, tốt hơn là có thể nhịn được thì nhịn! Dương Khai khẽ gật đầu, nhếch khóe miệng lộ ra một chút vẻ cười châm chọc, nói: – Cô nương nghĩ như vậy là không còn gì tốt hơn, nhưng chỉ sợ có một số người không muốn cứ như vậy dừng tay đâu! Khi nói chuyện, hắn quay đầu nhìn lại hướng một bên. Lưu Tiêm Vân ngẩn ra, bỗng nhiên cũng kịp phản ứng, nhìn theo ánh mắt của hắn, không khỏi sắc mặt rất khó coi. Bên kia, một đám bốn năm võ giả cùng nhau đi tới, người cầm đầu sắc mặt cương nghị, thần sắc lạnh lùng, chắp hai tay sau lưng, một bộ dáng nghiêm trang không thể xâm phạm; phía sau hắn đi theo ba người, mỗi người đều là võ giả Dương Khai đã từng thấy qua. Một người trong đó chính là Trữ Phi, lần trước bị Dương Khai hung hăng giáo huấn một trận trong phường thị. Ba tháng không thấy, Trữ Phi dường như thương thế vẫn chưa lành, dù sao lúc đó Dương Khai xuống tay quả thực không nhẹ, cho dù Trữ Phi dùng linh đan diệu dược phối hợp với năng lực khôi phục của bản thân, cũng không phải ba tháng là có thể lành lặn. Lúc này rõ ràng có cảm giác Trữ Phi có chút ngoài khỏe trong hư, sắc mặt cũng không đỏ hồng như trước. Mà hai người khác, cũng là đồng bọn lúc đó cùng đi theo Trữ Phi. Thời khắc này Dương Khai vừa mới từ Băng Nhai quay trở về, nhóm người này liền trực tiếp ngăn chặn hắn ở cửa phòng, với ý đồ gì không cần nói cũng biết. Trữ Phi nhìn Dương Khai, tự nhiên là cừu nhân gặp mặt hết sức đỏ mắt, hắn vừa nghiến răng nghiến lợi, vừa thấp giọng nói gì đó với võ giả cầm đầu đi phía trước nhất. Người kia lộ vẻ lạnh lùng, không có ý đáp lại chút nào, nhưng xem theo bộ dáng xu nịnh của Trữ Phi, khẳng định người này trong Bích Vũ Tông thân phận không thấp, tối thiểu cũng là cấp bậc ngang với Khấu Vũ, phỏng chừng thực lực cũng không xê xích bao nhiêu so với Khấu Vũ. Đoàn người cứ như vậy ngang nhiên đi tới, võ giả cầm đầu hai mắt sắc bén như mắt ưng nhìn chằm chằm vào Dương Khai không chớp, trong mắt đầy ý xem thường và khinh bỉ. Đợi đi tới cách chừng năm trượng, Trữ Phi nhìn Dương Khai vẻ mặt dữ tợn, cười l

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.