Dark Light

bụng. Cũng là tránh cho chim nhỏ bị ăn Leave a comment

Vân Đình, nhẹ nhàng thở dà 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k i, biết bây giờ có nói cũng không ích gì, chỉ có thể thi lễ một cái, xoay người rời đi. Rất nhanh, trong băng thất chỉ còn lại một mình Nhiễm Vân Đình. Ánh mắt của nàng như phun lửa khi nhìn bức họa treo trên tường, ánh mắt như muốn xẻo cho tên đó vạn đao, bỗng nhiên giơ tay đánh về phía trước. Bùm một tiếng, bức họa đã biến thành phấn vụn. – Tiểu tử, đừng có mà rơi vào tay bổn cung, nếu không ta nhất định phải băm ngươi thành trăm mảnh! Nhiễm Vân Đình nảy sinh ý nghĩ ác độc. Chỉ cần Tô Nhan còn có chút ăn năn, nàng sẽ lập tức chém chết Dương Khai, loại trừ tâm ma của Tô Nhan. Tô Nhan không muốn tự chặt đứt tơ tình, vậy thì mình là sư tôn phải làm giúp nàng! Chỉ cần tên kia chết đi, đường đi của Tô Nhan sẽ không còn trở ngại, sẽ không bị Băng Ngọc Công cắn trả. Có lẽ nàng sẽ đau khổ một thời gian, nhưng Nhiễm Vân Đình tin sau một thời gian, Tô Nhan sẽ cảm kích mà không oán hận mình. Nghĩ nghĩ, Nhiễm Vân Đình nhanh chóng rời khỏi băng thất, đi tới băng phong nơi thái thượng trưởng lão bế quan, chuyện này nàng phải thỉnh giáo thái thượng trưởng lão, thật ra nàng cũng không chắc phương pháp của mình có hiệu quả hay không, nếu được thái thượng trưởng lão đồng ý thì không phải lo nữa. Băng Tuyệt Đảo nội đảo, từng con đường băng đan chéo dọc ngang, đi khắp bốn phương tám hướng. Rất nhiều nữ đệ tử Băng Tâm Cốc đang đi lại, kiến trúc trên Băng Tuyệt Đảo có một phong cách riêng, giống như điêu khắc từ khối băng mà thành, sáng bóng, phát ra hàn ý. Tô Nhan thất hồn lạc phách bước đi, từ từ đi vào băng thất của mình. Hai nữ đệ tử phụ trách trông chừng nàng theo sát không rời, ánh mắt nhìn nhau, dùng thần niệm trao đổi. – Trương sư tỷ, ngươi nói rốt cuộc Tô Nhan đã làm sai chuyện gì mà đại trưởng lão lại nổi giận như vậy? Cô gái có vóc người tương đối thấp nghi ngờ hỏi. Cô gái cao gầy gọi là Trương sư tỷ hừ lạnh: – Đại trưởng lão không nói thì sao ta biết được, nhưng chuyện này không phải chuyện đùa, nếu không đại trưởng lão sẽ không giam lỏng Tô Nhan, hừ, tiểu nha đầu không biết trời cao đất rộng, tự khi tiến vào Băng Tâm Cốc luôn ngẩng cao đầu, chưa bao giờ xem những sư tỷ chúng ta vào đâu, cho dù đụng phải cũng không thèm hành lễ vấn an, một chút lễ phép cũng không có. – Đúng vậy, chẳng phải là nhờ nàng được đại trưởng lão sủng ái sao. Cô gái thấp người nói. – Bây giờ nàng chọc giận đại trưởng lão, xem ra là bị thất sủng rồi, ta xem sau này nàng còn lớn lối kiểu gì. – Chúng ta là sư tỷ, cũng là lúc dạy nàng làm người như thế nào. Hai người liếc nhau, cảm thấy tâm tình sung sướng, hôm nay bầu trời có vẻ đẹp hơn bình thường. Trong lúc đang đi, bỗng Tô Nhan dừng lại, hai tròng mắt vốn thất thần đột nhiên sáng lên, nhìn về một hướng, ngay sau đó, thân hình thoắt một cái đã biến mất. Hai nàng kia biến sắc, nghĩ rằng Tô Nhan muốn chạy trốn, nhưng quay đầu nhìn lại thì thấy Tô Nhan chạy tới trước mặt mấy đồng môn. – Làm cái gì? Cô gái họ Chu lộ vẻ không vui, vội vàng đi qua đó. Bên kia có mấy đệ tử Băng Tâm Cốc đang nói chuyện, vẻ mặt bọn họ nghi ngờ, không hiểu tại sao Tô Nhan lại đột nhiên chạy tới đây, một cô gái là người cầm đầu có tu vi Phản Hư tam tầng cảnh cau mày quan sát Tô Nhan, ngạc nhiên nói: – Ngươi là đệ tử dưới trướng đại trưởng lão Tô Nhan? – Nàng chính là Tô Nhan? – Nghe nói lúc nàng nhập môn mới là Nhập Thánh tam tầng cảnh, bây giờ không tới 30 năm đã là Phản Hư lưỡng tầng cảnh. – Ta cũng đã nghe nói qua, thì ra là nàng. Mấy cô gái hứng thú quan sát Tô Nhan, giống như lần đầu tiên thấy người như vậy. – Đúng. Tô Nhan gật đầu. – Diện kiến mấy vị sư tỷ! – A, ngươi có việc gì thế? Cô gái cầm đầu hỏi. – Vừa rồi ta nghe mấy vị sư tỷ đang thảo luận về… người trên bức họa, các ngươi đã thấy qua hắn? Tô Nhan chỉ bức họa trên tay cô gái. – Ngươi nói người này? Cô gái kia giơ bức họa lên, khẽ cười nói: – Ta đã thấy. Tô Nhan sáng mắt, khẩn cấp hỏi: – Sư tỷ thấy hắn khi nào, hắn… có khỏe không? ——oOo—— Chương 1630: Một năm. Nguồn: EbookTruyen.Net Cô gái kia nhíu mày, nghi ngờ nói: – Sư muội cũng biết người này? Nghe nàng hỏi như vậy, Tô Nhan mới ý thức được mình có chút thất thố. Vừa r

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.