Dark Light

biến sắc, cố nén không phát tác.Hoàng Leave a comment

ược.” Lục bào lão đầu nhìn 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k tinh kim trắng bóng chung quanh, mục quang lóe lênc, “Ngần này Tinh thần bạch lạc kim, đủ để luyện chế thai thể một món đại hình pháp bảo.””Xem có thứ gì khác không đã.” Ngụy Tác gật đầu, thần thức quét kỹ, thấy không còn gì có giá trị thì cẩn thận lướt lên hai tầng trên.Tầng hai cũng vậy, trừ nền và tường bọc Tinh thần bạch lạc kim thì trống trơn, không có thứ gì tồn tại.Mới đến cửa tầng thứ ba, Ngụy Tác đã giật giật chân mày.——oOo——Chương 523: Đại tu sĩ hai vạn năm trướcNguồn: EbookTruyen.MeGian điện vũ tổng cộng có ba tầng.Tầng này cũng như hai tầng trước, đều bọc Tinh thần bạch lạc kim, chỉ khác là chi chít mảnh thanh ngọc vỡ. Từ những mảnh ngọc vỡ khá lớn thì tầng thứ ba vốn đặt không ít đài sen bằng thanh ngọc nhưng giờ tất cả đã vỡ nát.Trên bức tường phía đông khảm một khối bạch sắc tinh thạch, có điều đã nứt nẻ như mạng nhện.Đặc biệt mỗi khi có ánh sáng chiếu vào, bạch sắc tinh thạch lại rực quang hoa, tựa hồ có vô số nhân ảnh vụn vỡ đang lưu động.Thứ thu hút ánh mắt Ngụy Tác là lổ thủng trên nóc, qua mức Tinh thần bạch lạc kim nứt ra thì cảm giác tạo cho gã là vật nặng gì đó từ trên rơi xuống, giáng vào tầng này.Chính dưới một lỗ thủng có một thi hài hình người.Là một tinh kim khôi lỗi đã nát vỡ.Tôn tinh kim khôi lỗi màu lam sáng, hình đạo tôn nhưng đầu đã vỡ tung, ngực cũng thủng một lỗ.Tuy đã cách biệt không biết bao nhiêu vạn năm, trên mình tinh kim khôi lỗi và nhiều chỗ bên trong đã phong hóa, nhưng bề ngoài vẫn mới mẻ, lấp lánh lam quang. Phù văn trên mình nó cực độ huyền ảo, các loại cơ quan, linh kiện phức tạp như sao trời.Tinh kim khôi lỗi này tay trống trơn, dù đã vỡ nát nhưng vẫn toát lên khí tức lãnh khốc.Ngụy Tác có trực giác nó lợi hại hơn tinh kim khôi lỗi ở Đạo Huyền điện không biết bao nhiêu lần.Tinh kim khôi lỗi đang đối diện một bộ khô lâu hình hài tu sĩ ở dưới tường.Khô lâu như bạch ngọc, không hề bị phong hóa, thậm chí còn ánh lên linh quang nhàn nhạt.Pháp y không hề phá tổn, màu xanh óng ả có thêu phù văn đỏ tươi.Xanh và đỏ là hai màu bắt mắt, cực kỳ xung khắc nhưng ở cùng trên một tấm pháp y tnày lại rất hòa quện, phát ra khí tức bá đạo.Không thể nhận ra pháp y làm bằng chất liệu gì nhưng linh quang chói mắt, cảm giác đầu tiên tạo cho người ta là phẩm giai cực cao.Khô lâu cơ hồ khảm lên tường, Tinh thần bạch lạc kim cũng lõm xuống, trước mặt là mấy mảnh tinh kim cổ đồng sắc, như một món pháp bảo đã vỡ.Đầu óc Ngụy Tác chợt hiện lên một cảnh.Một tu sĩ mặc thanh hồng lưỡng sắc pháp y, vào đây nhìn tứ bề.Đột nhiên, trên đỉnh tách ra, bảo lam sắc tinh kim khôi lỗi lao xuống.Một chiêu là tu sĩ đó đánh vỡ đầu, ngực thủng một lỗ tinh kim khôi lỗi bố trí tại nơi khác trong Thanh Thành khư nhưng không hiểu sao lại truy kích đến đây. Y cũng bị đòn của tinh kim khôi lỗi đánh vỡ pháp bảo, bị uy năng hất vào tường, trọng thương mà mất mạng.”Đây là?”Ngụy Tác quét thần thức vào, đột nhiên vung tay chụp, hút một mảnh ngọc xanh từ sau lưng tinh kim khôi lỗi ra.Vật này giống một viên kim đan, bền mặt tròn xoe có vô số đường gồ lên, phù văn huyền ảo, lớn hơn kim đan của Ngụy Tác hai vòng!Đặc biệt nhất, một đầu của viên đan châu lại cùng một tấm hắc sắc tam giác lệnh phù dung hợp lại, tựa hồ dung hòa làm một.Đan châu kỳ quái có màu đồng đỏ, hiện tại không hề có quang hoa, linh khí, nhưng vẫn toát lên khí tức kinh nhân.Mãnh thú tuy chết, dư uy vẫn còn.Cảm giác như đối diện với một thi thể yêu thú đẳng cấp kinh nhân đã chết.”Kim đan! Ngụy Tác, kim đan của Kim đan tu sĩ tu luyện bản mệnh pháp bảo!”Nhìn rõ vật trong tay gã, lục bào lão hít một hơi lạnh, kinh ngạc kêu lên, “Viễn cổ tu sĩ, không có công pháp phối hợp với kim đan tu luyện bản mệnh pháp bảo, Ngụy Tác, người này không phải là viễn cổ tu sĩ cùng thời với Thanh Thành khư mà là Kim đan kỳ đại tu sĩ vào tìm bảo vật!””Kim đan tinh hoa, vạn năm là sẽ tiêu tan, viên kim đan này đã koo còn linh khí, chỉ như phàm thiết, nguyên khí đã tan hết rồi, ít nhất cũng là của tu sĩ hai vạn năm trước!””Ngụy Tác, mau xem tu sĩ này có thứ gì không, tu sĩ này có thể đã trải qua thời đại của ta, là đại tu sĩ mà ta biết!””Tu sĩ ở thời của ngươi?” Ngụy Tác máy động, thâ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.