Dark Light

bên cạnh một vòng, sau đó đứng yên, Leave a comment

ươi sao! Nữ tử lúc này mớ 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k i đưa bàn tay nhỏ bé của mình ra, run rẩy nhận lấy viên linh đan trắng nõn mà tròn bóng kia, nâng niu trong tay, cứ như thể sợ nó bị tan chảy, quan sát ngắm nghía cẩn thận. Dương Khai thì lại bắt đầu thu dọn lại chỗ đồ đạc và nguyên tinh nữ tử lấy ra, nhét hết vào trong nhẫn không gian, khi cầm một khối viên châu màu vàng đất lên, hắn mới âm thầm rót nguyên lực và thần niệm vào trong, thì phát hiện viên châu này chẳng có tý phản ứng gì… Lập tức, Dương Khai trong lòng mừng rỡ, thu ngay viên châu lại không chút dấu vết. Mà cùng lúc đó, đám võ giả vây xem xung quanh bỗng ồ lên một trận. Hầu hết ánh mắt của mọi người, đều nhìn chòng chọc vào bóng lưng của nữ tử mặt tròn. Bọn họ tuy rằng không nhìn rõ nữ tử rốt cuộc đã lấy ra vật gì để đạt thành giao dịch với Dương Khai, nhưng khi nữ tử nhận được Thái Diệu đan từ Dương Khai, mọi người đều nhìn thấy. Thái Diệu đan trên tay Dương Khai, bọn chúng vô phương, cũng không dám có ý định dòm ngó. Nhưng nữ tử này chỉ có tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh mà thôi, tự nhiên sẽ trở thành mục tiêu của những kẻ có tâm tư. Lúc này, Dương Khai cũng đã thu thập xong xuôi. Hắn quét mắt nhìm đám võ giả vây quanh bên ngoài, lại nhìn nữ tử mặt tròn một cái, rồi thở dài một tiếng, nói: – Cô nương! – Ưm, vị đại ca này còn có điều gì dặn dò sao? Nữ tử mặt tròn dường như mới vừa lấy lại tinh thần từ trong niềm vui sướng, nghe vậy kinh ngạc hỏi. – Ta chỉ muốn nói với ngươi một câu mà thôi! Dương Khai mỉm cười. – Là cái gì? – Thất phu vô tội, kẻ mang ngọc có tội! Dương Khai nghiêm mặt nói. Nữ tử có chút ngạc nhiên, nhưng rất mau đã hiểu rõ, cảm kích nhìn Dương Khai nói” – Cảm ơn đã nhắc nhở. Dương Khai gật gật đầu nói: – Nếu đã biết như vậy, ta khuyên ngươi hãy uống Thái Diệu đan ngay bây giờ, giống như lời ta đã nói trước đây, không phải là cần uống tại thời điểm then chốt khi tấn thăng, mà ngược lại, uống càng sớm hiệu quả càng tốt, ngươi bây giờ chỉ là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, chính là thời cơ tốt để uống, nếu như cô nương yên tâm, Dương mỗ có thể làm hộ pháp cho ngươi một lúc, dù sao cũng chẳng trễ nãi cái gì. – Không cần, không cần đâu! Nữ tử mặt tròn vội vàng xua tay, rủ rỉ nói: – Viên Thái Diệu đan này… ta dùng vào việc khác! Dương Khai trong mắt lóe lên một tia kỳ lạ, khẽ vuốt cằm nói: – Vậy cô nương xin cứ tự nhiên! – Cảm ơn ngươi, đồng ý đổi cho ta viên linh đan này, ngươi là một người tốt! Nữ tử mặt tròn nở nụ cười ngọt ngào với Dương Khai, rồi trực tiếp xoay người đi ra bên ngoài. Nhìn bóng lưng của nàng ta, Dương Khai trên mặt lộ vẻ bất đắc dĩ. Lời nên nói hắn cũng đã nói rồi, nhưng đối phương không tiếp nhận, trái lại còn cố chấp mang Thái Diệu đan đi, đây hiển nhiên là mời gọi rắc rối, kỳ thực… phương pháp tốt nhất chính là nhận được Thái Diệu đan rồi trực tiếp sử dụng, như vậy mới chặt đứt được ý muốn cướp đoạt của người bên ngoài. Hoặc giả có bản lãnh như Vô Thường Tiêu Thần, mạnh mẽ tới độ không ai dám giở trò dòm ngó tới bọn họ. Dương Khai dường như có thể dự cảm được tiền đồ trắc trở của nữ tử mặt tròn này… Sự thực cũng đúng như những gì hắn đoán, nữ tử vẫn còn chưa đi ra khỏi mảnh thiên địa vỡ nát do hắn tạo ra thì ở hướng nàng ta tiến tới đã có một vài võ giả không có ý tốt, nhìn chòng chọc vào nàng ta. Tuy nói ở trước mặt bao nhiêu người làm ra cái việc cậy mạnh hiếp yếu, cậy đông bắt nạt ít thế này không được đẹp đẽ, nhưng việc có liên quan tới Thái Diệu đan và hy vọng ngày sau có thể tấn thăng lên Đế Tôn cảnh, những thiên chi kiêu tử của các gia tộc và đại tông môn này cũng có thể tạm gác mặt mũi và thân phận sang một bên, chỉ đợi nữ tử ra bước ra, liền động thủ. Nữ tử mặt tròn tựa như cũng ý thức được điều gì đó, trong cơ thể thon nhỏ bỗng tràn ngập một thứ khí phách chết cũng không màng, tay nhỏ vừa rung, một sợi bí bảo hình dáng dải lục quấn quanh cánh tay, nàng ta vừa tiến về phía trước vừa cất lên âm thanh dõng dạc, nói: – Các vị sư huynh sư tỷ, tiểu muội không muốn động thủ với các vị, nếu được thì nhường cho ta xin một con đường, đa tạ! Ngôn từ thành khẩn, thần thái nghiêm nghị. Quả thực có mấy người mềm lòng, lộ ra vẻ không nỡ, nhưng có ng

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.