Dark Light

bệ hạ ngày đêm vất vả cực nhọc, ngày Leave a comment

ược một dang hào khác. Hồ 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k ng Trần Đại Đế! Phệ Thiên Đại Đế Ô Quảng biết lão đầu nhi, điều này chứng tỏ hai người chính là đại nhân vật ở cùng một thời kỳ, mà người có thể xứng với cái tên Đoàn Hồng Trần, thì chỉ có vị Đại Đế kia mà thôi. Lão đúng thật là Hồng Trần Đại Đế? Dương Khai khiếp sợ gần như ngẹt thở, lúc trước lão đầu nhi nói lần sau gặp được Ôn Tử Sam sẽ nói Ôn điện chủ đuổi Dương Khai đuổi ra khỏi tông môn, Dương Khai còn chế nhạo lão một câu. Nào ngờ, lời chế nhạo của hắn lại thành sự thật. Nếu nói lão đầu nhi chính là Hồng Trần Đại Đế, ngược lại cũng có chút khả năng, bởi vì tương truyền Hồng Trần Đại Đế từ trước đến nay luôn tiêu diêu tự tại, du hí hồng trần. Những gì Dương Khai biết được từ đủ loại phong cách hành sự của lão, cũng đều nằm trong phạm vi này. Sở dĩ Hào Tự ngoan ngoãn vâng lời rời khỏi, thậm chí còn tỏ ra hèn mọn nịnh bợ, có lẽ vì hắn cũng biết được thân phận của lão. Nhưng còn tu vi thể hiện ra thì giải thích thể nào đây? Hồng Trần Đại Đế thực lực thông thiên, sao có khả năng chỉ là Đạo Nguyên tam tầng cảnh chứ? Vấn đề này chẳng những Dương Khai nghi ngờ, mà Ô Quảng cũng rất tò mò. – Tu vi của ngươi làm sao lại hạ xuống thấp như vậy? – Lão phu tự chém tu vi. Đoàn Hồng Trần mỉm cười, không chút để ý nói. – Tự chém tu vi! Hai tròng mắt Ô Quảng tỏa ra tinh quang sáng ngời, trầm giọng nói: – Không ngờ ngươi lại bỏ được như thế! – “Không bỏ được con trên tay xuống, thì không bắt được sáo chứ!” Ô Quảng dường như hiểu ra, nói: – Chẳng lẽ là vì tìm ta, cho nên ngươi mới tự chém tu vi để tiến vào nơi này sao? Đoàn Hồng Trần gật đầu nói: – Dĩ nhiên, có khả năng ngươi còn không biết, sau khi ngươi chết đi, lớp chắn giới diện cũng trở nên yếu đuối, Đế Tôn Cảnh không thể tiến vào được nơi này, muốn vào được, chỉ có thể làm như vậy. ——oOo—— Chương 2496: Đại Đế tranh Nguồn: EbookTruyen.Net – Tráng sĩ đoạn cổ tay! Ô Quảng kinh ngạc nhìn nhìn Đoàn Hồng Trần: – Lợi hại lợi hại, năm xưa trong số chư đế, người bổn tọa bội phục nhất chính là ngươi, quả nhiên ngươi không khiến cho bổn tọa thất vọng a. Đoàn Hồng Trần cười ha hả, nói: – Ngươi cũng vậy, là người lão phu bội phục nhất. Ô Quảng cảm thán nói: – Nhiều năm như vậy, thật khó cho ngươi cứ mãi phải duy trì tu vi Đạo Nguyên Cảnh! – Lời này của ngươi sai rồi. Đoàn Hồng Trần dựng một ngón tay lên chậm rãi lắc lắc, ngưng trọng nói: – Ta cũng không cố ý đi duy trì tu vi gì cả, chỉ là tự chém tu vi vô số lần mà thôi! – Vô số lần… Ô Quảng hoảng sợ thốt lên, quả thật cảm thấy khiếp sợ: – Thế nhưng mỗi lần ngươi đều có thể lần nữa tu luyện khôi phục lại sao? Không bị tổn hại đến căn cơ sao? Đoàn Hồng Trần thản nhiên nói: – Nhờ phúc, mặc dù có mấy lần đúng là vô cùng nguy hiểm, nhưng cuối cùng vẫn vượt qua được. Ta nhớ có một lần lỡ tay, lập tức khiến cho tu vi bị tán hết toàn bộ, làm lão phu phải tốn hết hai ngàn năm mới vất vả lần nữa khôi phục lại, 2000 năm đó cũng không như ý của lão phu lắm. Tựa như đang nghĩ lại chuyện kia, trên mặt Đoàn Hồng Trần cũng mơ hồ có chút sợ hãi. Ánh mắt Ô Quảng ngây ngốc, lẩm bẩm nói: – Ngươi làm như vậy… cảm thấy đáng sao? Đoàn Hồng Trần nghiêm nghị, khẽ quát: – Đáng giá! Chỉ cần có thể tiến vào được Toái Tinh Hải tìm ngươi, khiến ngươi thần hồn câu diệt, làm gì cũng đáng giá. Tinh quang trong mắt Ô Quảng lóe lên, trầm giọng nói: – Xem ra, ngươi cực hận bổn tọa a. Đoàn Hồng Trần mỉm cười, nói: – Lão phu chưa nói tới việc hận ngươi gì cả, mỗi người đều có một chí hướng riêng, không cùng chí hướng không thể cùng mưu sự mà thôi. Chỉ có điều Thanh Liên, Nguyên Đỉnh, Viêm Vũ, Thương Hải đều đã chết hết, nếu ngươi không chết… thì thật không thể tưởng tượng nổi. – Thì ra ngươi muốn báo thù cho mấy vị lão hữu kia. Ô Quảng gật gật đầu, tỏ ra đã hiểu. Đoàn Hồng Trần khẽ thở dài một tiếng, nói: – Oan oan tương báo biết đến khi nào, lão phu cũng cảm thấy chuyện này thật phiền toái, không bằng ngươi ngoan ngoãn chớ phản kháng, để lão phu đưa tiễn ngươi đi gặp mặt mấy vị lão hữu kia, thấy sao! Ô Quảng hừ lạnh nói: – Năm xưa bổn tọa thiếu chút nữa bị các ngươi đánh cho hồn phi phách tán, nếu không phải thời khắc mấu chốt nhất ch

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.