Dark Light

án của mấy người bọn họ.Thái tử cùng Leave a comment

uyết Môn vừa biến mất, lực 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k lượng kỳ bí áp chế sinh linh Cổ Địa kia cũng theo đó tiêu tan. Đám người Phạm Ngô đồng loạt nhẹ thở ra, sâu trong nội tâm không khỏi trào ra một cảm giác may mắn còn sống nốt quãng đời còn lại. Thầm nghĩ, vị cô nãi nãi này cuối cùng cũng đi rồi! Nếu nàng ta còn không đi, sợ là ba người ngay cả nhịp thở đều phải phí sức. Liếc nhìn nhau, rồi thân hình đều nhoáng lên một cái, lập tức đi tới trước mặt Dương Khai, đồng loạt ôm quyền nói: – Chúc mừng Dương tiên sinh! Thời khắc này ba người đâu còn dám tự tôn tự phụ ở trước mặt Dương Khai, rối rít hạ thấp tư thái, e sợ cho hình tượng của mình không đúng chọc cho Dương Khai không vui, sau này nói ra nói vào ở trước mặt người đời sau Thiên Hình kia. Dương Khai còn đang tay sờ trên trán của mình, nhớ lại nụ hôn ấm áp vừa rồi kia… nghe vậy ngẩng đầu nhìn bọn họ, tức giận nói: – Có cái gì tốt mà chúc mừng? Còn có cái gì tốt để chúc mừng ư? Bất cứ người nào leo lên cây cổ thụ là người đời sau Thiên Hình như vậy, sau này đều có thể xông pha dọc ngang ở trong Tinh Giới, dù là Đại Đế đều phải cho mấy phần mặt mũi. – Dựa vào đàn bà, đáng để chúc mừng sao? Dương Khai hừ nhẹ nói giọng khinh miệt, ánh mắt quét qua trên mặt ba người: – Hay là ba vị cảm thấy bổn thiếu giống như một tên công tử bột? Đám người Phạm Ngô nhất thời nghẹn lời, cũng không biết trong lòng Dương Khai rốt cuộc là đang nghĩ gì, ba người đều ngượng ngùng không nói, vô cùng lúng túng, ngây ngốc đứng tại chỗ. – Bổn thiếu còn có chút chuyện phải làm, các ngươi tự tiện đi! Dương Khai phất phất tay, bỗng nhiên lại nhớ tới điều gì, nói: – Bảo Thạch Linh nhất tộc ở lại một chút! – Rõ! Đám người Phạm Ngô vội vàng ôm quyền, cung kính lui đi. Đợi bọn họ rời đi, lúc này Dương Khai mới ngẩng đầu nhìn lên trời. Trong bầu trời, lão tam Băng Tâm Cốc đứng ở nơi đó, cau mày, chu cái miệng nhỏ nhắn, gương mặt không thoải mái, ánh mắt một mực nhìn vào chỗ vốn là Huyết Môn ở đó. Nàng cùng đi với Nhược Tích tới đây, thời khắc này Nhược Tích đi mất, bỗng nhiên chỉ còn lại một mình nàng, dưới thần trí đang hỗn loạn nàng còn có chút không hiểu rõ tình huống. – Lão tam! Dương Khai lên tiếng gọi một tiếng. Lão tam lập tức quay nhìn lại, đợi thấy rõ khuôn mặt Dương Khai, bỗng nhiên nàng mừng rỡ, cười đùa nói: – Tới bắt ta đi, tới bắt ta đi… Nói xong, dường như nàng muốn chạy khỏi nơi này, tiếp tục chơi trò mèo bắt chuột với Dương Khai. – Lão tam đừng làm rộn, cô nương còn muốn gặp Băng Vân tiền bối, muốn gặp An Nhược Vân, Tôn Vân Tú, Trưởng Tôn Oánh hay không?! Đã trải qua chuyện Nhược Tích, Dương Khai hoàn toàn không có tâm tình chơi trò náo loạn với lão tam, liền nói ra tên mấy người thân mật với nàng nhất. Quả nhiên lão tam bị một chút lực đánh sâu vào, thân mình vừa xoay qua chỗ khác định vọt vào không trung, từ từ quay đầu lại, đôi mắt đẹp run rẩy kịch liệt, chứng tỏ thần thức hỗn loạn. Dương Khai thật sợ nàng xảy ra vấn đề gì, nhưng ngoài ý liệu là, chỉ trong chốc lát, trong hai mắt của nàng lại toát ra một tia thanh minh, nàng cắn răng kêu lên: – Ngươi nhận biết sư tôn ta ư? Dương Khai nhướn mày, ngạc nhiên nói: – Cô nương đã khỏe rồi à? Lúc nàng nói câu nói kia, thần thái không khác gì với ngươi bình thường, hiển nhiên là đã khôi phục thanh tỉnh. – Ngươi có biết sư tôn ta hay không? Lão tam vội vàng hỏi tới. – Có! Dương Khai gật đầu. – Lão nhân gia bà… Lão tam lập tức tâm tình kích động, khẩn trương nhìn Dương Khai nói: – Vẫn còn sống chứ? Dương Khai nghiêm nghị nói: – Băng Vân tiền bối đã trở về Băng Tâm Cốc, các vị sư tỷ sư muội đều rất quan tâm tung tích của cô nương, đáng tiếc trước nay không tìm được cô nương! ——oOo—— Chương 2603: Hỗn loạn lão tam Nguồn: EbookTruyen.Net – Sư tôn còn sống… Thân mình lão tam lảo đảo, lộ ra nụ cười như trút được gánh nặng, ngay sau đó cười lên ha hả: – Sư tôn… sư tôn… sư tôn người ở đâu? Nói xong, không ngờ lão tam lại khóc ồ lên, bộ dáng đáng thương như đứa trẻ bị lạc không tìm được đường về nhà. Dương Khai lập tức sắc mặt tối sầm, ý thức trạng thái này của lão tam dường như thay đổi thất thường không ổn định lắm. “Xoạt…” Thân mình lão tam nhoáng lê

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.